Nửa đêm, trong căn phòng ngủ lớn của biệt thự
Chương 2
Nhưng khi môi hé ra, mọi âm thanh lăn qua cổ họng, cuối cùng chỉ còn lại một câu vỡ vụn.
“Thẩm Hoài Cẩn, tôi mệt quá.”
Đầu dây bên kia im lặng trong ba giây.
Rồi Thẩm Hoài Cẩn nói:
“Gửi địa chỉ cho tôi. Tôi qua ngay.”
“Không cần đâu… Tôi chỉ muốn tìm một người nói chuyện thôi…”
“Giản An Hạ.”
Anh lại gọi tên cô.
Lần này giọng anh rất khẽ, nhưng từng chữ lại giống như bị nghiến ra từ kẽ răng.
“Em nghe cho rõ. Một mình em ôm con, gọi điện cho tôi vào hai giờ sáng, nói rằng em rất mệt. Em nghĩ tôi nghe xong sẽ cúp máy rồi ngủ tiếp sao?”
Cô nghẹn lời.
“Gửi địa chỉ.”
Anh lặp lại.
“Đừng tắt máy. Cứ cầm điện thoại như vậy, vào phòng xem con trước.”
Giản An Hạ gần như làm theo một cách máy móc.
Cô đi chân trần trở lại phòng, cúi đầu nhìn đứa bé gái đang nằm trong nôi.
Con bé ngủ rất ngoan.
Bàn tay nhỏ nắm chặt lại, cái miệng hơi hé mở.
“Con vẫn ổn chứ?” Thẩm Hoài Cẩn hỏi qua điện thoại.
“Đang ngủ.”
“Còn em?”
Giọng anh thấp xuống.
“Em có ổn không?”
Giản An Hạ tựa lưng vào bức tường bên cạnh nôi em bé.
Cô từ từ trượt xuống, ngồi bệt trên nền nhà.
“Tôi không ổn.”
Cô nói rất nhỏ.
Nhỏ đến mức như sợ đánh thức con.
Cũng như sợ đánh thức chính bản thân đã gồng mình giả vờ mạnh mẽ suốt bấy lâu.
“Thẩm Hoài Cẩn, tôi thật sự không ổn chút nào.”
Hơi thở nơi đầu dây bên kia bỗng nặng hơn.
Hơi thở nơi đầu dây bên kia bỗng nặng hơn.
Rất lâu sau, Thẩm Hoài Cẩn mới lên tiếng.
“Được.”
Chỉ một chữ ấy thôi, nhưng lại khiến sống mũi Giản An Hạ cay xè.
“Không ổn thì không cần cố tỏ ra ổn nữa.”
Giọng anh trầm và chậm, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ đã nhịn khóc quá lâu.
“Em nhìn đồng hồ đi. Hai mươi phút nữa tôi đến.”
Giản An Hạ giật mình.
“Anh biết địa chỉ sao?”
“Biết.”
Thẩm Hoài Cẩn trả lời không chút do dự.
“Biệt thự số 17, khu Vân Đình, cổng phía đông.”
Cô ngẩn người.
Nơi này là nhà cưới của cô và Lục Thiệu Hàn.
Sau khi kết hôn, ba người anh em kia chỉ đến đúng một lần vào dịp tân gia. Từ đó đến nay đã gần bốn năm, vậy mà anh vẫn nhớ rõ.
Không đợi cô hỏi thêm, Thẩm Hoài Cẩn đã nói:
“Trong tủ thuốc có nhiệt kế không?”
“Có.”
“Đo nhiệt độ.”
Giản An Hạ ngoan ngoãn đứng dậy.
Chiếc nhiệt kế điện tử bị nhét sâu trong ngăn kéo. Cô tìm một lúc mới thấy, kẹp dưới nách rồi dựa vào thành giường chờ đợi.
Ba phút sau, con số hiện lên.
Ba mươi tám độ bảy.
Thẩm Hoài Cẩn lập tức hỏi:
“Phần n/g/ự/c có đỏ và đau không?”
Cô im lặng vài giây.
“Có.”
“Có thấy rét không?”
“Có một chút.”
“Em lại bị viêm tuyến sữa.”
Giọng anh trầm xuống.
“Lần trước cũng vậy sao?”
Giản An Hạ vô thức nhìn về phía cửa phòng.
Lần trước cô sốt gần ba mươi chín độ, cả người rét run, vẫn phải ôm con đi lại suốt đêm.
Lục Thiệu Hàn ngủ trong phòng phụ.
Sáng hôm sau, anh chỉ hỏi cô một câu.
“Em đã giặt áo sơ mi cho anh chưa?”
Cô cắn môi.
“Ừm.”
Thẩm Hoài Cẩn không hỏi Lục Thiệu Hàn đang ở đâu.
Có lẽ anh đã đoán được.
“Trong ngăn đá có túi chườm lạnh không?”
“Có.”
“Bọc khăn rồi chườm. Không đặt trực tiếp lên da. Tôi đã gọi bác sĩ, cô ấy sẽ đến cùng tôi.”
“Không cần phiền như vậy đâu.”
“Giản An Hạ.”
Anh gọi tên cô lần thứ ba trong đêm.
“Từ giờ trở đi, đừng nói với tôi hai chữ không cần nữa.”
Cô cúi đầu, nhìn bàn chân trần đã lạnh đến trắng bệch.
“Nhưng chúng ta đâu có thân.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Sự im lặng ấy kéo dài đến mức Giản An Hạ tưởng tín hiệu đã bị ngắt.
Mãi sau, Thẩm Hoài Cẩn mới khẽ hỏi:
“Em thật sự nghĩ chúng ta không thân sao?”
Cô không biết phải trả lời thế nào.
Trong ký ức của cô, Thẩm Hoài Cẩn luôn là người ít nói nhất trong nhóm bạn của Lục Thiệu Hàn.
Mỗi lần tụ tập, anh thường ngồi ở vị trí cách cô xa nhất.
Khi mọi người nâng ly, anh cũng chỉ chạm môi tượng trưng.
Lúc cô bị Lục Thiệu Hàn bỏ lại giữa bữa tiệc vì một cuộc điện thoại công việc, người gọi xe đưa cô về là anh.
Ngày cưới, chính anh là người đứng sau lưng Lục Thiệu Hàn, đưa chiếc nhẫn cưới cho chú rể.
Nhưng sau khi kết hôn, giữa họ gần như không còn bất kỳ liên hệ nào.
Cô nghĩ mãi, cuối cùng vẫn chỉ nói:
“Anh là bạn của Thiệu Hàn.”
Một tiếng cười rất khẽ vang lên.
Không hề có ý vui vẻ.
“Đúng.”
Thẩm Hoài Cẩn nói.
“Trước đêm nay, tôi vẫn còn là bạn của cậu ta.”
Giản An Hạ siết chặt điện thoại.
Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng động.
Cô lập tức ngẩng đầu.
Có người đang vặn tay nắm cửa.
Lần đầu không mở được, người bên ngoài lại dùng sức mạnh hơn.
Rầm.
Cánh cửa rung lên.
Giọng Lục Thiệu Hàn vang lên đầy khó chịu.
“Giản An Hạ, em đang nói chuyện với ai?”
Cô không lên tiếng.
Lục Thiệu Hàn đập cửa.
“Anh hỏi em đang gọi cho ai?”
Đứa bé trong nôi bị tiếng động làm giật mình.
Con bé nhíu mày, cái miệng nhỏ mếu đi rồi bật khóc.
Giản An Hạ lập tức bước tới bế con lên.
Cô còn chưa kịp dỗ dành, tiếng đập cửa bên ngoài đã vang lên dữ dội hơn.
“Em mở cửa ra!”
“Giản An Hạ, em giả c/â/m à?”
“Đêm hôm khuya khoắt khóa cửa gọi điện cho đàn ông, em còn biết mình là phụ nữ có chồng không?”
Tiếng khóc của đứa bé càng lúc càng lớn.
Cánh tay đang ôm con của cô run rẩy.
Thẩm Hoài Cẩn nghe thấy toàn bộ.
Giọng anh lạnh đến đáng sợ.
“Đưa điện thoại cho cậu ta.”
“Không cần đâu.”
“Đưa cho cậu ta.”
Ngoài cửa, Lục Thiệu Hàn bắt đầu đ/á vào cánh cửa.
“Anh đếm đến ba. Em không mở, anh gọi người phá khóa.”
Giản An Hạ nhắm mắt.
Một.
Hai.
Cô mở khóa.
Cánh cửa vừa hé ra, Lục Thiệu Hàn đã đẩy mạnh.
Giản An Hạ không kịp tránh, bả vai bị cánh cửa va vào đau nhói. Cô lảo đảo lùi lại, theo bản năng ôm chặt đứa bé trong lòng.
Lục Thiệu Hàn không hề nhìn con.
Ánh mắt anh lập tức dừng trên chiếc điện thoại trong tay cô.
“Mới nửa đêm đã gọi cho ai?”
Anh bước tới định giật lấy.
Giản An Hạ lùi về sau.
“Không liên quan đến anh.”
“Em nói lại lần nữa?”
Sắc mặt Lục Thiệu Hàn tối sầm.
Trong suốt bốn năm kết hôn, Giản An Hạ chưa từng dùng giọng điệu này với anh.
Cô luôn mềm mỏng, nhẫn nhịn.
Dù anh về nhà muộn đến đâu, trên bàn vẫn có đồ ăn nóng.
Dù anh lạnh nhạt thế nào, cô vẫn nhớ chuẩn bị quần áo và thuốc đau dạ dày cho anh.
Cô giống như một chiếc bóng dịu dàng, mãi mãi đứng yên ở nơi anh đặt xuống.
Lâu dần, anh thật sự cho rằng cô không có tính khí.
Không có lòng tự trọng.
Cũng không thể rời khỏi anh.
Lục Thiệu Hàn giơ tay.
Giản An Hạ theo phản xạ co người lại, dùng cơ thể che chắn cho con.
Bàn tay anh khựng giữa không trung.
Trong điện thoại, giọng Thẩm Hoài Cẩn lạnh lẽo vang lên.
“Lục Thiệu Hàn.”
Lục Thiệu Hàn cứng người.
Anh nhìn chằm chằm vào điện thoại.
“Thẩm Hoài Cẩn?”
“Là tôi.”
“Giờ này cậu gọi cho vợ tôi làm gì?”
“Cô ấy gọi cho tôi.”