Phía Sau Lưng Anh

Chương 2



“Hà thiếu gia nhớ câu này đấy nhé, lỡ mai mốt tôi không sống nổi nữa, sẽ phải mặt dày nhờ anh thu nhận.”

Anh ta lắc đầu: “Diễn Chu không biết mình đang lỗ to cỡ nào đâu.”

Khi mọi người đến đông đủ, không khí bắt đầu náo nhiệt. Giữa lúc chén chú chén anh, tôi tìm một khoảng lặng thích hợp, đứng dậy nâng ly.

“Các vị, mượn buổi tiệc hôm nay, tôi xin chính thức nói lời tạm biệt với mọi người.”

Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc.

“Sắp tới tôi sẽ nghỉ việc. Mấy năm qua nhờ mọi người chiếu cố, tôi đã làm phiền không ít, cũng học hỏi được rất nhiều. Cảm ơn mọi người. Nước chảy mây trôi, có duyên ắt sẽ gặp lại.”

Giọng tôi rất vững, nụ cười cũng rất tươi.

Chẳng ai nhìn ra sóng to gió lớn đang cuộn trào trong lòng tôi.

Yên lặng vài giây, Hà Cảnh Diễm là người đầu tiên nâng ly, cụng ly với tôi qua chiếc bàn rộng.

“Nói thật nhé, trước đây tôi luôn nghĩ cô có ý với Diễn Chu. Chừng ấy năm qua đi, đến hôm nay tôi mới hoàn toàn tin là mình đã nghĩ nhiều rồi.”

Cả bàn tiệc ồ lên cười.

Mấy đời thư ký trước của Cố Diễn Chu đều vì vượt quá giới hạn mà bị đuổi. Sau đó anh dứt khoát tuyển nam trợ lý, kết quả lại bị chính nam trợ lý ấy tỏ tình tế nhị, từ đó mang tiếng “nam nữ ăn tất”, trở thành trò cười trong giới.

Có người vỗ vai Cố Diễn Chu: “Hiếm có nha Diễn Chu, cuối cùng bên cạnh cậu cũng có người thực sự chỉ đến để làm công ăn lương.”

Cố Diễn Chu không nói gì, tiện tay châm điếu thuốc, cười một tiếng:

“Được rồi, bớt nói nhảm đi.”

Nụ cười ấy rất nhạt. Nhạt đến mức không nhìn ra chút cảm xúc nào.

Tôi đặt ly rượu xuống, sợi dây đàn căng chặt suốt bảy năm trong lòng tôi, ngay tại câu “thật sự là tôi nghĩ nhiều rồi”, đã hoàn toàn đứt phựt.

***

Tiệc tàn, tài xế của mấy vị thiếu gia đều đợi sẵn ngoài cửa, lần lượt đón họ về.

Tài xế của Cố Diễn Chu trên đường gặp tai nạn nên bị kẹt lại.

Thế là chỉ còn tôi và anh, đứng dưới ánh đèn trước cửa câu lạc bộ.

Đèn đường kéo bóng hai người đổ dài. Gió đêm mùa thu thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt.

Tôi đứng cạnh anh, trong đầu vang lên một giọng nói: *Đây có lẽ là lần cuối cùng rồi.*

Anh hút thuốc, ánh đèn chiếu rõ góc sườn mặt, có thêm vài phần phức tạp mà tôi không sao đọc hiểu.

Không lâu sau, một chiếc xe đen từ từ đỗ lại trước mặt. Anh quay sang nhìn tôi:

“Tiện đường đưa cô về nhé?”

Tôi lập tức lắc đầu, mang lên khuôn mặt lễ phép và xa cách mà tôi đã tập luyện vô số lần:

“Không cần đâu Cố tổng, cảm ơn anh. Bạn trai tôi… bảo sẽ đến đón tôi, anh ấy sắp tới rồi.”

Anh không nói thêm gì, khẽ gật đầu rồi khom người bước lên xe.

Cửa xe đóng lại, tiếng động cơ gầm nhẹ, chiếc xe trôi tuột vào màn đêm. Đèn hậu đỏ rực biến mất ở ngã rẽ.

Tôi đứng một mình dưới ngọn đèn đường vắng ngắt.

Những thứ cố kìm nén cả đêm nay, bỗng chốc vỡ vụn.

Tôi đá văng đôi giày cao gót, đi chân trần ngồi xuống bậc thềm đá bên đường. Đá rất lạnh, cái lạnh ngấm dần vào da thịt.

Lát sau, trời đổ mưa.

Trận mưa đầu thu, hạt nhỏ nhưng dày và buốt, đập vào da thịt từng cơn lạnh thấu xương.

Tôi xách giày, đi chân trần, bước dọc theo vỉa hè. Khu này toàn câu lạc bộ cao cấp và dinh thự tư nhân, đi mỏi mắt cũng chẳng thấy bóng dáng một chiếc taxi nào.

Đi rất xa, điện thoại ướt sũng nước mưa, thời gian chờ gọi xe trên ứng dụng dài đến tuyệt vọng.

Tôi cứ đứng đó, dầm mưa, chân tê rần.

Một chiếc xe đen chạy lướt qua trước mặt. Kiểu dáng xe rất quen.

Tôi sững người một chốc, tưởng mình nhìn nhầm.

Nhưng xe không dừng lại. Nó tăng tốc lao qua vũng nước, bắn lên một vạt nước tung tóe, vài giây sau đã mất hút ở cuối con đường.

Nếu đúng là xe của anh, vậy anh có thấy tôi không?

Chắc là thấy rồi. Nhưng anh không dừng lại.

Cũng phải. Tôi đã nói có người đến đón cơ mà. Anh tin rồi. Hoặc có lẽ, anh căn bản chẳng thèm bận tâm xem tôi về bằng cách nào.

Tôi đứng đợi dưới mưa rất lâu, lâu đến mức cả người ướt sũng, mới vẫy được taxi.

Về đến nhà đã là hơn ba giờ sáng.

Mở cửa ra, chỉ có một bóng tối trống rỗng. Không có đèn, không có người, không có gì cả.

Ra ngoài, tôi luôn nói mình có bạn trai, có người nhà, sống một cuộc đời hạnh phúc khiến người ta ghen tị.

Nhưng chỉ mình tôi biết, dưới lớp vỏ bọc ấy là một sự trống rỗng cùng cực.

Không có người đợi cửa, không có bờ vai để tựa vào, đến một người bạn có thể gọi điện để trút bầu tâm sự cũng không tìm ra.

Tôi luôn sống một mình. Bắt đầu từ năm mười sáu tuổi, chỉ có một mình.

***

Năm đó, mẹ tôi phát hiện mắc bệnh suy thận giai đoạn cuối.

Bà đã chạy thận được hai năm, cơ thể như bị vắt kiệt, gầy trơ xương.

Bố tôi bỏ trốn ngay tháng thứ ba sau khi bà có kết quả chẩn đoán. Ông ta mang theo sổ tiết kiệm, sổ đỏ, và cả tia hy vọng cuối cùng của mẹ tôi.

Ngày đi, ông ta còn dặn tôi rằng ông đi kiếm tiền, sẽ về sớm thôi. Nhưng ông ta chưa từng quay lại.

Mẹ tôi gắng gượng được rất lâu. Bà vẫn đến bệnh viện, vẫn chạy thận, lúc khỏe còn nấu cho tôi một bữa cơm, cười hỏi chuyện trường lớp.

Tưởng chừng như mọi thứ chẳng có gì thay đổi.

Cho đến một ngày đi học về, trên bàn bày la liệt thức ăn. Toàn là những món tôi thích.

Bà ngồi đối diện nhìn tôi, nụ cười trên môi rất đỗi dịu dàng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, trống rỗng.

Ánh mắt đó, đến chết tôi cũng không quên.

Mùi thức ăn trên bàn có gì đó là lạ.

Tôi sực nhớ ra lọ thuốc màu nâu mới toanh bị xé mất nhãn mác mà tôi thấy trong ngăn kéo đầu giường bà mấy hôm trước.

Máu trong người tôi lạnh toát.

“Mẹ… Mẹ bỏ gì vào đồ ăn phải không?”

Biểu cảm của bà phút chốc vỡ vụn.

Sau đó bà đứng bật dậy, ôm chầm lấy tôi, ôm chặt đến mức tôi không thở nổi.

“Niệm Niệm, mẹ không muốn con phải ở lại chịu khổ một mình. Đi cùng mẹ đi, kiếp sau mẹ nhất định sẽ bảo vệ con thật tốt.”

Tôi vùng ra. Cắm đầu cắm cổ chạy.

Tôi chạy một mạch từ tầng sáu lên sân thượng, đứng sát mép lan can, giàn giụa nước mắt.

Bà đuổi theo. Giơ tay về phía tôi, đứng khóc không vững giữa gió lộng.

“Niệm Niệm, lại đây, cho mẹ ôm con một cái.”

Tôi không biết mình nên bước tới hay lùi lại.

Bước tới là mẹ, lùi lại là vực thẳm. Hay là ngược lại, tôi cũng không rõ nữa.

Tôi không nhớ mình đã đứng đó bao lâu, chỉ nhớ gió rất to, lạnh đến run rẩy.

Có người đã tóm lấy cổ tay tôi từ phía sau.

Lực rất mạnh, tôi giãy giụa thế nào cũng không tuột ra được.

Trong lúc hỗn loạn, tôi quay đầu lại, nhìn thấy một thiếu niên.

Cậu ấy khoảng mười tám, mười chín tuổi, mặc áo khoác đồng phục màu sẫm, có lẽ là người dân sống ở tòa nhà bên cạnh.

Chương trước Chương tiếp
Loading...