Quý Phi Không Muốn Thị Tẩm

Chương 1



Ta vốn là sủng vật được Diêm Vương nuôi chiều, chỉ vì ngủ quên một giấc mà lăn nhầm vào luân hồi, đầu thai thành một cung nữ bé nhỏ.

Đã là người thì phải biết hưởng thụ. Để có thể danh chính ngôn thuận trốn việc lười biếng, ta dùng tốc độ nhanh nhất đi công lược Hoàng đế, thuận lợi ngồi lên vị trí Quý phi.

Nhưng làm Quý phi cũng có phiền não.

Ngày nào cũng phải xã giao với đám phi tần, hao tâm tổn trí vô cùng.

Vì thế, phần lớn thời gian ta đều khoác áo cung nữ để che giấu thân phận.

Ngoại trừ buổi tối phải miễn cưỡng “làm việc”, ban ngày ta chỉ thích leo lên cây trong Ngự Hoa Viên, vừa gặm lá vừa ngủ.

Hôm nay, vị công chúa chân chính vừa được nhận về hoàng cung lại nhìn trúng ngay cái cây ta đang nằm.

Nàng chu môi, chỉ thẳng về phía ta.

“Bảo bảo muốn chơi trên cái cây kia!”

“Hu hu hu… Đều tại nữ nhân xấu xa kia chiếm mất cây rồi. Bảo bảo không được chơi đu tiên.”

“Thái tử ca ca, huynh mau dùng cung tên b/ắn ả ác nữ đó rơi xuống đi!”

Vì muốn dỗ dành muội muội vừa tìm lại được, Tiêu Thừa Diệp chẳng thèm hỏi han đúng sai, trực tiếp giật lấy cung tên từ tay thị vệ, nhắm ngay về phía ta.

“Một tiện tỳ cũng dám chiếm cây của Công chúa?”

Ta chậm rãi thò đầu khỏi tán lá.

Không những không sợ, ta còn kích động đến mức xoa tay liên tục.

Tốt quá rồi.

Chỉ cần mũi tên kia gh/im trúng người, ta có thể quay về Địa phủ tiếp tục nằm dài hưởng phúc.

1

Tiếng xé gió rít gào lao tới.

Ta dang rộng hai tay, khóe miệng nhếch lên điên cuồng.

Tới đi! Đưa ta về quê cũ nào~

“Chát!”

Một cây phất trần tơ bạc từ một góc khuất bay ra, đột ngột quấn chặt lấy thân mũi tên.

“Keng” một tiếng, mũi tên rơi phịch xuống nền đất bùn dưới gốc cây.

Đại tổng quản Ngự hoa viên – Phúc Hải – “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất.

“Thái tử điện hạ bớt giận! Người trên cây… không thể động vào đâu ạ!”

Sắc mặt Tiêu Thừa Diệp xanh mét, bước dài tới đá một cước vào vai Phúc Hải.

“Cút ngay!”

Phúc Hải lăn hai vòng trên đất, vội vàng bò dậy quỳ ngay ngắn, trán đập xuống phiến đá xanh kêu bôm bốp.

“Điện hạ bớt giận! Điện hạ bớt giận ạ!”

Tiêu Bảo Châu dậm chân nhào vào lòng Tiêu Thừa Diệp, nước mắt muốn tuôn là tuôn ngay.

“Huhu… Thái tử ca ca, Bảo Bảo không chịu đâu! Bảo Bảo vừa mới hồi cung, đến cái cây để đu xích đu cũng bị người đàn bà xấu xa này chiếm mất, Bảo Bảo sống còn có ý nghĩa gì nữa!”

Ta khẽ thở dài.

Hầy, vất vả lắm mới có cơ hội về quê cũ Địa phủ, đều tại tên thái giám chết tiệt này cứ nhảy ra cản đường.

Ta ngáp một cái, kéo chiếc lá cây vừa tầm tay, chậm rãi nhét vào miệng nhai nhai.

Mùi vị cũng được, chỉ là hơi chát.

Phúc Hải liều mạng nháy mắt ra hiệu cho ta, ta coi như bị mù, lật người đổi sang một tư thế nằm sấp thoải mái hơn.

Tiêu Bảo Châu tức giận chỉ vào ta: “Thái tử ca ca, Bảo Bảo muốn ả ta làm bệ gác chân!”

Tiêu Thừa Diệp tiện tay ném cung tên cho thị vệ bên cạnh.

“Muội muội thiện tâm, không muốn thấy máu me. Đã vậy, Cô sẽ giữ lại cái mạng quèn cho ả.”

“Người đâu, tước bỏ cung tịch của tiện tỳ này, đày tới điện của công chúa, chuyên chức làm nô tài gác chân cho công chúa.”

“Thái tử điện hạ, ngàn vạn lần không thể được, người ấy là…” Phúc Hải cuống đến mức mồ hôi hột tuôn ròng ròng, lời còn chưa nói hết đã bị ta ngắt ngang.

“Nô tỳ… tạ ân.” Ta chậm rì rì nhả ra mấy chữ này, dọc theo thân cây từng chút từng chút tụt xuống.

Làm bệ gác chân tốt chứ sao.

Bệ gác chân thì không cần làm việc, chỉ cần nằm sấp trên mặt đất, vừa khéo rất tiện cho ta ngủ.

Tiêu Bảo Châu ghét bỏ bịt mũi lại, hai lông mày nhíu chặt thành một cục.

“Ả ta chậm quá đi, Bảo Bảo đợi không kịp nữa rồi, mau lôi ả xuống đây!”

Hai ma ma thô sử xông lên, trái phải xốc nách ta, lôi tuột ta từ trên cây xuống đất.

Ta thuận thế dồn hết trọng lượng cơ thể treo lên người bọn họ, đến cả chân cũng lười bước.

Thật là đỡ tốn sức.

Đến trong điện của công chúa, địa long sưởi nền đốt cực kỳ ấm áp, trên sàn trải thảm lông cừu dày cộp.

Ấm áp rực rỡ, cảm giác chẳng khác gì giường ngủ.

Ma ma ném mạnh ta xuống đất, lớn tiếng quát tháo.

“Quỳ cho tử tế! Công chúa điện hạ muốn thay y phục, ngươi cứ nằm sấp ở đây làm bệ gác chân đi!”

Ta ngoan ngoãn nằm sấp xuống, má áp vào lớp lông cừu mềm mại, thoải mái phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.

Buồn ngủ quá…

Mí mắt càng lúc càng trĩu nặng.

Trong cơn mơ màng, ta cảm giác có người đang dùng sức đạp lên lưng mình.

“Đồ đàn bà tồi tệ! Ngươi lại dám ngủ dưới chân Bảo Bảo!”

Chương 2

Cái giọng oang oang của Tiêu Bảo Châu nổ tung trên đỉnh đầu, ồn ào đến mức ta ngủ không yên.

Ta khó nhọc hé mở một kẽ mắt, đổi sang tư thế thoải mái hơn, vùi mặt vào khuỷu tay tiếp tục ngủ.

Thoải mái quá đi, không có việc gì tự dưng lại đi giẫm lưng xoa bóp cho ta làm chi…

“A a a! Tức chết Bảo Bảo rồi!”

Tiêu Bảo Châu thấy ta hoàn toàn không có phản ứng, tức điên lên nhảy chồm chồm tại chỗ.

Nàng ta đẩy mạnh cung nữ đang hầu hạ bên cạnh ra, vớ lấy một cây trâm vàng ròng khảm ngọc đỏ trên bàn trang điểm.

“Bảo Bảo phải đâm chết cái con sâu lười nhà ngươi!”

Cây trâm nhọn hoắt hung hăng đâm xuống cánh tay ta.

Hôm nay ta mặc trang phục mùa đông đặc chế của Nội vụ phủ, bên trong nhồi đến ba lớp bông tơ mây dày cộp.

Cây trâm chỉ đâm xuyên qua lớp vải ngoài cùng, đến da ta cũng chẳng sứt sẹo gì.

Nhưng ta vẫn cực kỳ phối hợp mà chậm rì rì kêu lên một tiếng: “Ây da… đau quá đi mất.”

Sau đó ta lật người, ngửa bụng lên trời, tiếp tục ngáy khò khò.

Đám cung nữ thái giám trong điện đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh, liều mạng cúi gằm mặt không dám hó hé một lời.

Tiêu Bảo Châu hoàn toàn sụp đổ.

Nàng ta ngồi phịch xuống đất, gào khóc thảm thiết.

“A a a! Thái tử ca ca! Có người bắt nạt Bảo Bảo!”

Một tràng bước chân vội vã vang lên.

Tiêu Thừa Diệp bước qua bậu cửa, nhìn thấy Tiêu Bảo Châu đang ngồi khóc lóc ăn vạ trên mặt đất, lại nhìn sang ta đang dang tay dang chân ngủ chỏng vó, sắc mặt lập tức âm trầm như nước.

“Có chuyện gì? Các ngươi hầu hạ công chúa kiểu này đó hả?”

Tiêu Bảo Châu bò dậy nhào vào lòng Tiêu Thừa Diệp, giơ cây trâm vàng đã bị cong vẹo lên.

“Thái tử ca ca, tay Bảo Bảo đâm đau hết cả rồi, mụ đàn bà xấu xa này vẫn còn ngủ! Bảo Bảo muốn nhổ sạch tóc của ả!”

Tiêu Thừa Diệp nắm lấy những ngón tay đỏ ửng của nàng ta, xót xa thổi thổi.

“Bảo Châu muội muội thân thể ngọc ngà, sao có thể làm loại việc nặng nhọc này, cẩn thận kẻo xước tay.”

Hắn quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt lấy ta.

Chương tiếp
Loading...