Quý Phi Không Muốn Thị Tẩm

Chương 2



“Nếu con tiện tỳ này thích ngủ như vậy, Cô sẽ thành toàn cho ả.”

Tiêu Thừa Diệp vẫy tay gọi cấm quân thị vệ ngoài cửa, chỉ vào ta trên mặt đất.

“Đem con tiện tỳ này treo lên cái cây trong Ngự hoa viên, phơi nắng ba ngày, không cho ăn uống. Cô muốn xem xem, ả còn có thể ngủ được nữa hay không.”

Ta bị hai tên thị vệ xốc nách lôi ra ngoài.

Bọn họ luống cuống tay chân dùng dây thừng gai thô to trói ngang eo ta, treo lơ lửng trên cành cây hòe cổ thụ to nhất.

Độ cao vừa vặn để ta có thể với tới những chiếc lá non mới nhú bên cạnh.

Ta thuận thế dùng tứ chi ôm chặt lấy thân cây, điều chỉnh một tư thế lộn ngược hoàn hảo nhất.

Ánh nắng mặt trời rọi xuống người, ấm áp vô cùng.

Gió nhẹ mơn man, lá cây xào xạc, quả thực là bản nhạc ru ngủ tuyệt phẩm.

Ta bứt một cành cây, chậm rãi nhẩn nha gặm lá xanh trên đó, chẳng bao lâu sau đã chìm vào mộng đẹp.

Đến đêm, Phúc Hải lén lút như kẻ trộm mò đến dưới gốc cây.

Lão đạp lên thang, run rẩy đưa một bát cháo tổ yến ấm nóng đến bên miệng ta.

“Nương nương, người chịu khổ rồi, mau uống miếng cháo nóng cho ấm bụng, Hoàng thượng đi tuần du phía Nam sắp hồi kinh rồi, người cố nhịn thêm chút nữa.”

Ta nhắm nghiền mắt, ghé vào tay lão chậm rì rì nuốt xuống.

Vừa không cần tự dọn cơm ăn, buổi tối lại không cần hầu hạ tên kia.

Ta thầm cầu nguyện cặp huynh muội kia treo ta thêm vài ngày nữa thì tốt quá.

Ba ngày trôi qua trong chớp mắt.

Tiêu Bảo Châu kéo theo Tiêu Thừa Diệp, hưng phấn chạy đến Ngự hoa viên để xem thảm trạng của ta.

“Thái tử ca ca, mụ đàn bà xấu xa đó chắc chắn đã biến thành xác ướp rồi, Bảo Bảo muốn lấy xương của ả làm súng cao su!”

Nhưng khi họ bước đến dưới gốc cây, cả hai đều cứng đờ tại chỗ.

“Sao ả ta lại còn béo ra thế kia?!”

Chương 3

Tiêu Bảo Châu chỉ vào ta trên cây, tức giận khóc ré lên.

Khụ… ta đúng là béo ra một vòng thật.

Trong ba ngày này, Phúc Hải mỗi ngày năm bữa thay đổi thực đơn cho ta ăn liên tục.

Nào là súp gà ác táo đỏ, tổ yến đường phèn, thịt nai nướng…

Ăn no rồi thì treo trên cây ngủ, đến đường cũng không cần phải đi, có thể không béo được sao?

Ta chậm rãi mở mắt, ợ một tiếng no nê, tiện miệng nhổ một chiếc lá đã nhai nát xuống đất.

Vừa vặn rơi đúng mép đôi giày đen của Tiêu Thừa Diệp.

Sắc mặt Tiêu Thừa Diệp có thể thấy bằng mắt thường đang dần chuyển sang đen kịt.

Hắn vốn tưởng rằng ba ngày tra tấn đủ để khiến ta khóc lóc thảm thiết quỳ xuống cầu xin hắn.

Lại không ngờ ta chẳng những sống nhăn răng, mà sắc mặt thậm chí còn hồng hào hơn cả cô em gái bảo bối bên cạnh hắn.

“Láo xược!”

Tiêu Thừa Diệp quát lớn.

“Người của Ngự hoa viên lại dám bằng mặt không bằng lòng, lén lút tiếp tế cho loại tiện tỳ này!”

Đám thái giám cung nữ xung quanh quỳ rạp xuống một mảng, không ai dám hó hé.

Tiêu Bảo Châu tức đến toàn thân run rẩy, chỉ vào ta gào thét ầm ĩ.

“Bảo Bảo mặc kệ! Bảo Bảo muốn ả chết! Thái tử ca ca, ả ta chắc chắn là yêu nữ, Bảo Bảo muốn dùng lửa thiêu chết ả!”

Nàng ta giật lấy ống đánh lửa bên hông tên thị vệ bên cạnh, châm lửa vào đống cỏ khô gần đó, dùng sức ném về phía cây hòe nơi ta đang ở.

Trời đông hanh khô, ngọn lửa men theo thân cây nhanh chóng bốc lên ngùn ngụt.

Khói đặc cuồn cuộn, mùi khét lẹt xộc thẳng vào mũi.

Ta bị khói hun đến không mở nổi mắt, nhưng đầu óc lại cực kỳ tỉnh táo.

Thiêu chết cũng được.

Chảo dầu ở Địa phủ ta còn tắm qua ba trăm lần rồi, chút lửa này thì tính là gì.

Chỉ cần thể xác bị hủy, ta lập tức có thể quay về tìm Tiểu Mạnh Bà uống trà rồi.

Ta phấn khích buông lỏng tay đang ôm thân cây, chuẩn bị nhảy thẳng vào đống lửa để đẩy nhanh mọi chuyện.

“Mau cứu hỏa! Cứu hỏa!”

Phúc Hải dẫn theo một đám lớn thái giám xách xô nước, điên cuồng lao tới.

Từng xô nước lạnh buốt xối thẳng xuống, không chỉ dập tắt ngọn lửa, mà còn dập tắt luôn giấc mộng về quê của ta.

Ta ướt sũng toàn thân treo trên cành cây cháy xém một nửa, gió lạnh thổi qua, không nhịn được mà đánh một cái hắt hơi chậm rì rì.

Phúc Hải “bịch” một tiếng quỳ xuống vũng bùn lầy, liên tục dập đầu.

“Điện hạ xin nghĩ lại! Cây hòe già này là do Tiên đế đích thân trồng, nếu như bị thiêu rụi, chỉ e sẽ mạo phạm đến long mạch hoàng gia!”

Tiêu Thừa Diệp nhìn chằm chằm Phúc Hải, hai mắt khẽ nheo lại.

Hắn là người thông minh, Phúc Hải dăm ba bận ra mặt bảo vệ một cung nữ thô sử, trong chuyện này ắt có uẩn khúc.

“Phúc tổng quản đối với một tiện tỳ quả thật rất để tâm.”

Tiêu Thừa Diệp cười gằn một tiếng, giọng nói lạnh lẽo thấu xương.

“Nếu con tiện tỳ này mạng lớn, ngay cả lửa cũng không thiêu chết được, vậy chứng tỏ ả quả thực là một tai họa.”

Hắn xoay người ôm lấy Tiêu Bảo Châu vẫn đang thút thít, vỗ vỗ vai nàng ta.

“Bảo Châu muội muội đừng sợ, yêu nữ này mạo phạm hoàng gia, Cô lập tức đưa ả đến Thận Hình Ty, nhất định phải làm cho ả sống không bằng chết.”

Thận Hình Ty.

Nghe đến ba chữ này, mí mắt vốn đang sụp xuống của ta bỗng chốc sáng ngời.

Đó là nơi tử địa nổi danh trong cung, người bước vào đó thì đừng hòng lành lặn mà ra.

Các loại hình cụ luân phiên hầu hạ, tuyệt đối có thể khiến ta chết đứ đừ!

Ta không nhịn được mà trượt từ trên cây xuống, chủ động đi về hướng Thận Hình Ty.

Chỉ là bước chân sải quá chậm, nửa nén nhang mới lết được mười bước.

Cấm quân thị vệ nhìn không nổi nữa, một trái một phải xốc nách ta lên, tốt bụng lôi xệch ta một mạch đến trước cổng Thận Hình Ty.

Thật là đỡ tốn sức.

Thái giám chủ sự của Thận Hình Ty đang bưng bát trà, vừa ngẩng đầu lên thì thấy ta bị kéo vào.

“Xoảng” một tiếng.

Bát trà rơi xuống đất vỡ tan tành.

“Chủ sự đại nhân.”

Ngoài cửa truyền đến một giọng nói âm lãnh.

Chương 4

Tiêu Thừa Diệp nắm tay Tiêu Bảo Châu, bước vào Thận Hình Ty lạnh lẽo ẩm thấp này.

Trong không khí nồng nặc mùi máu tanh và mùi ẩm mốc, trên tường treo đầy đủ các loại hình cụ dính máu đỏ sẫm.

Tiêu Bảo Châu chán ghét dùng khăn tay bịt kín mũi miệng, nhưng lại hưng phấn kiễng chân ngó vào trong phòng giam.

“Thái tử ca ca, Bảo Bảo muốn xem ả kẹp ngón tay! Bảo Bảo muốn xem ả bị rút móng tay!”

Tiêu Thừa Diệp ôn tồn xoa xoa đỉnh đầu nàng ta.

“Bảo Châu muội muội thuần thiện, mấy cảnh máu me này cẩn thận kẻo làm muội sợ hãi.”

Hắn quay đầu nhìn tên thái giám chủ sự đang quỳ rạp trên đất run lẩy bẩy, rút từ trong tay áo ra một lọ thuốc bằng sứ trắng tinh xảo.

“Cô không muốn thấy máu, lọ rượu độc này, ban cho ả cái xác toàn thây, cũng coi như giữ thể diện cho hoàng gia.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...