Sau Khi Bị Bạn Trai Sa Thải, Tôi Trúng 120 Triệu

Chương 2



**2**

Tôi nhìn chằm chằm tờ vé số suốt mười phút đồng hồ.

Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một ý nghĩ —— Đây là thật sao?

Tôi kiểm tra lại lần thứ tư. Không sai, từng con số đều khớp.

Bình tĩnh. Phải bình tĩnh.

Tôi nhớ từng đọc được một tin tức, có người trúng giải độc đắc đi khoe khoang khắp nơi, kết quả bị họ hàng bạn bè vay mượn sạch sành sanh, cuối cùng lại ôm một đống nợ.

Không được để ai biết.

Đặc biệt là Lục Chiêu.

Tôi bọc tờ vé số bằng hai lớp túi zip bảo quản thực phẩm, nhét vào túi trong của áo phao, kéo khóa kín bưng.

Trước khi xuống lầu, tôi soi gương một lượt. Mặt mũi tái nhợt, bọng mắt thâm quầng, mặc một chiếc áo nỉ xám đã đổ lông.

Trông y hệt một kẻ xui xẻo vừa mất việc.

Tuyệt lắm, cứ giữ nguyên trạng thái này.

Tôi bắt taxi đến Trung tâm Xổ số Phúc lợi của tỉnh.

Đến nơi mới phát hiện mình căng thẳng đến mức lòng bàn tay toàn mồ hôi. Nhân viên kiểm tra vé số, xác minh thông tin danh tính, rồi bảo tôi điền một đống biểu mẫu.

Cả quá trình diễn ra rất yên tĩnh, không có đốt pháo, không có giăng băng rôn, các nhân viên ở đây đã quá quen với cảnh này rồi.

Sau khi trừ thuế, số tiền thực nhận là 96 triệu tệ.

Gần một trăm triệu tệ (khoảng hơn 330 tỷ VNĐ).

Nhân viên hỏi tôi có muốn chụp ảnh lưu niệm không, tôi xua tay.

“Có thể giữ bí mật giúp tôi không?”

“Chị yên tâm, chúng tôi có quy định bảo mật rất nghiêm ngặt.”

Bước ra khỏi trung tâm xổ số, tôi ngồi trên chiếc ghế đá ven đường, nhìn dãy số trên ứng dụng ngân hàng.

96,000,000.

Chín mươi sáu triệu tệ.

Tôi bỗng bật cười.

Hôm qua lúc Lục Chiêu sa thải tôi, tiền bồi thường nghỉ việc là 2 vạn 3 (23.000 tệ). Anh ta thậm chí còn tưởng mình hào phóng lắm.

Điện thoại lại rung.

Là Lục Chiêu gọi. Anh ta dùng số khác.

Tôi nghe máy.

“Quân Ninh, em block anh hả?” Giọng anh ta có vẻ mất kiên nhẫn.

“Đúng.”

“Em làm loạn đủ chưa? Anh đã nói với em đây là quyết định của công ty, không phải chuyện cá nhân anh ——”

“Lục Chiêu, chúng ta chia tay đi.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“Em nói gì cơ?”

“Chia tay. Đồ đạc tôi sẽ dọn đi, tiền nhà tháng sau anh tự mà trả.”

“Hạ Quân Ninh, em đang uy hiếp anh đấy à?”

“Không phải uy hiếp, là thông báo.”

Tôi cúp máy, block luôn số này.

Điện thoại lại reo. Lần này là mẹ tôi.

“Quân Ninh, con bị công ty đuổi việc hả? Nãy thằng Chiêu gọi cho mẹ bảo tâm trạng con không ổn định, bảo mẹ khuyên nhủ con.”

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Mẹ, con không sao. Là con chủ động xin nghỉ, con chuẩn bị đổi việc khác.”

“Vậy con với thằng Chiêu sao rồi? Nó bảo con chặn số nó.”

“Chia tay rồi ạ.”

“Cái gì?!” Giọng mẹ tôi vọt lên tám quãng tám: “Con điên rồi à? Thằng Chiêu điều kiện tốt như thế, Giám đốc của Tập đoàn Thịnh Hằng, lương năm 50 vạn! Con đi đâu để tìm được người tốt thế nữa? Con cũng 27 tuổi rồi ——”

“Mẹ, con bảo con không sao mà. Vài hôm nữa con về thăm mẹ, con cúp máy đây.”

Tôi tắt máy.

Nếu mẹ tôi mà biết tôi vừa trúng gần 100 triệu tệ, chắc bà ngất xỉu tại chỗ mất. Nhưng bây giờ chưa thể nói được, nói ra chắc chắn bà không giấu nổi.

Về đến phòng trọ, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Thực ra cũng chẳng có gì nhiều. Quần áo, sách vở, vài món đồ dùng cá nhân, nhét đầy hai cái vali là hết. Ngược lại tôi tìm thấy khá nhiều đồ của Lục Chiêu — vest, cà vạt, và một lọ nước hoa Cologne dùng được một nửa.

Tôi gom toàn bộ đồ của anh ta tống vào một cái túi đựng rác, vứt ra trước cửa.

Sau đó mở ứng dụng tìm nhà trên điện thoại.

Trước đây thuê cái phòng một phòng ngủ một phòng khách này giá 3.500 tệ/tháng, tôi đã thấy là giới hạn rồi. Bây giờ thì ——

Tôi nhìn con số trong tài khoản ngân hàng, do dự đúng ba giây, rồi bấm vào trang thuê căn hộ cao cấp.

Khu trung tâm, hai phòng ngủ một phòng khách, nội thất xịn xò, giá thuê 1 vạn 2.

Không được, thế thì phô trương quá.

Tôi lướt thêm một lát, cuối cùng chọn một khu dân cư khá yên tĩnh, căn hai phòng ngủ, giá thuê 5.000 tệ/tháng, môi trường xung quanh tốt, gần ga tàu điện ngầm.

Không thể đổi đời trong một bước được, sẽ gây nghi ngờ.

Tôi liên hệ với chủ nhà, hẹn chiều nay qua xem nhà.

Vừa buông điện thoại xuống thì chuông cửa reo.

Mở cửa ra, là Lục Chiêu.

Anh ta đứng ngoài, xách theo một túi hoa quả, vẻ mặt mang nét dịu dàng như đã được tập dượt kỹ lưỡng.

“Quân Ninh, anh đến để nói chuyện với em.”

“Chẳng có gì để nói cả.” Tôi chỉ vào túi rác trước cửa: “Đồ của anh, mang đi đi.”

Anh ta cúi xuống nhìn cái túi nilon đen ngòm, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Em dùng túi đựng rác để đựng đồ của anh?”

“Còn đỡ hơn là dùng thùng carton.” Tôi mỉa mai: “Hôm qua tôi còn phải ôm thùng giấy đi ra khỏi công ty đấy.”

Anh ta hít sâu một hơi, cố rặn ra một nụ cười.

“Được, là anh làm không đúng. Nhưng em nghe anh giải thích đã, danh sách sa thải là do phòng nhân sự chốt, anh chỉ là ——”

“Anh chỉ là người ký tên chứ gì.” Tôi ngắt lời: “Anh là Giám đốc bộ phận, danh sách không có chữ ký của anh thì làm sao mà duyệt được? Lục Chiêu, bớt diễn đi.”

Nụ cười trên mặt anh ta cuối cùng cũng tắt ngấm.

“Hạ Quân Ninh, rốt cuộc em muốn thế nào? Muốn anh quỳ xuống cầu xin em à? Em tưởng thiếu anh thì em ——”

“Thì tôi sống rất tốt.” Nói xong, tôi đóng sầm cửa lại.

Bên ngoài yên lặng vài giây, sau đó vang lên tiếng anh ta đá mạnh vào bịch rác, rồi tiếng bước chân bỏ đi xa dần.

Tôi tựa lưng vào cửa, tim đập rất nhanh.

Không phải vì sợ hãi, mà là hả hê.

Buổi chiều tôi đi xem nhà, đặt cọc ngay tại chỗ. Chủ nhà là một chị gái trung niên rất xởi lởi, bảo tôi có thể dọn vào ở bất cứ lúc nào.

Ngày chuyển nhà, một mình tôi khệ nệ xách hai cái vali gọi taxi. Bác tài thấy tôi con gái chuyển nhà một mình còn tốt bụng giúp khuân đồ.

Nhà mới có hai phòng ngủ một phòng khách, ánh sáng tốt, cửa sổ phòng khách nhìn thẳng ra một công viên nhỏ.

Tôi đứng bên cửa sổ nhìn những tán cây bên ngoài, ánh nắng xuyên qua kẽ lá hắt vào, rải rác trên sàn nhà.

Từ hôm nay trở đi, cuộc đời này chỉ thuộc về một mình tôi.

Nhưng tôi lờ mờ cảm thấy, mọi chuyện sẽ không kết thúc đơn giản như vậy.

Quả nhiên.

Mười giờ tối, mẹ tôi gọi điện tới.

“Hạ Quân Ninh, mẹ thằng Chiêu vừa gọi điện cho mẹ.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...