Sau Khi Rời Đi

Chương 3



Hứa Vấn An nhận ra ánh nhìn mang đầy tính công kích kia, nghiêng đầu hỏi tôi: “Em quen à?”

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, đây là lần thứ hai Thiệu Dữ Hoài chứng kiến bộ dạng thảm hại và bẽ bàng của tôi. Cảm giác chán ghét bản thân trào dâng, lúc này tôi chỉ muốn trốn chạy.

Tôi lắc đầu, giọng khản đặc: “Em hơi mệt, về trước đi.”

Hứa Vấn An không hỏi thêm, đỡ tôi về nhà.

Ánh mắt từ phía sau như đinh đóng chặt vào lưng, nhưng tôi chẳng đủ can đảm để ngoảnh lại.

Vào đến cửa, Hứa Vấn An vào bếp rót một ly nước ấm đưa cho tôi, sau đó mới ngồi xuống chiếc ghế sô pha đối diện.

“Người đàn ông ban nãy là ai?”

Tôi nhìn làn khói mờ ảo bốc lên từ miệng ly nước, không có ý định giấu giếm: “Người yêu cũ, khá tình cờ, sống cùng khu chung cư với em.”

“Cậu tình đầu của em đó à?” Hứa Vấn An khựng lại, như nhớ ra điều gì, “Có cần anh đi giải thích với cậu ta không? Đỡ để cậu ta hiểu lầm.”

Tôi cười khổ lắc đầu, nở một nụ cười còn khó coi hơn khóc: “Giải thích cái gì?”

Bảy năm trước, người nói chia tay rồi quay ngoắt đi lấy người khác là tôi. Bảy năm qua, người chưa từng liên lạc, để anh một mình đối mặt với đau khổ cũng là tôi. Bây giờ tôi có tư cách gì chạy đến trước mặt anh, bảo rằng mình có nỗi khổ tâm, cầu xin anh tha thứ?

Chỉ nghĩ thôi tôi đã thấy rát mặt. Làm gì có chuyện hời đến vậy, mỗi người đều phải tự gánh chịu hậu quả cho lựa chọn của mình.

Trong mắt Hứa Vấn An lóe lên sự phức tạp, anh nghiêm túc nói: “Anh thấy ánh mắt cậu ta nhìn em không giống như không còn tình cảm. Chuyện năm xưa đôi bên đều có cái khó, biết đâu cậu ta sẽ hiểu, đừng giống như anh…”

Tôi thở dài ngắt lời: “Để sau hẵng nói đi.”

Hứa Vấn An không miễn cưỡng, nhìn tôi uống thuốc để lấy lại bình tĩnh rồi mới đứng dậy ra về. Trước khi ra đến cửa, anh do dự một chút: “Thanh Thập, đừng tự ép mình quá, dây cung căng lâu ngày sẽ đứt. Đôi khi, tha thứ cho người khác cũng là tha thứ cho chính mình.”

Cửa đóng lại, căn nhà chìm vào im lặng. Lời Hứa Vấn An cứ văng vẳng bên tai, ánh mắt phức tạp của Thiệu Dữ Hoài cũng không ngừng lướt qua trước mắt.

Tôi lật người, vùi mặt vào gối. Những năm qua chứng mất ngủ của tôi ngày càng nghiêm trọng, liều lượng thuốc an thần tăng lên hết lần này đến lần khác mà hiệu quả lại càng kém.

Tôi thò tay dưới gối lấy điện thoại, mở thư mục bị khóa. Trong đó chỉ có duy nhất một đoạn ghi âm.

Tôi bấm nút phát, bản “Serenade” đứt quãng vang lên, lanh lảnh trong căn phòng tĩnh lặng.

Đó là đoạn tôi ghi lại lúc dạy Thiệu Dữ Hoài đánh đàn piano thời đại học. Thành tích của anh luôn xuất sắc, cái gì cũng làm được, nhưng lại hoàn toàn không có thiên phú đánh đàn, học mãi không xong. Tôi hả hê ghi âm lại, bảo là phải cho mọi người thấy thất bại của “học thần”. Anh không phục, bảo tôi cứ đợi đấy, trong hôn lễ của chúng tôi anh sẽ tự tay đàn một khúc khiến tất cả mọi người kinh ngạc.

Nhưng chúng tôi, rốt cuộc không đợi được đến ngày đó.

Bao năm qua, tôi đã đổi vô số điện thoại, nhưng đoạn ghi âm này vẫn luôn được giữ lại, như một chiếc phao cứu sinh. Mỗi lần trầm cảm tái phát, đêm khuya mất ngủ đến suy sụp, cảm thấy không thể chống đỡ nổi nữa, tôi lại mở nó ra. Nghe tiếng đàn ngắc ngứ của anh, dường như tôi có thể trở lại buổi chiều ngập nắng ấy, dường như anh vẫn còn ngồi ngay cạnh tôi.

Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên có tiếng gõ cửa. Giọng Thiệu Dữ Hoài vang lên: “Nguyễn Thanh Thập, mở cửa.”

Tôi giật thót tim, ngồi bật dậy. Thôi chết, tôi quên mất phòng ở khu chung cư cũ này cách âm rất kém. Trước đây sống trong biệt thự của nhà họ Hứa, đừng nói là bật nhạc, dù tôi có đập phá đồ đạc bên trong thì bên ngoài cũng chẳng nghe thấy gì. Chuyển đến đây, tôi chỉ lo trốn tìm sự yên tĩnh mà quên khuấy mất vấn đề chí mạng này.

Thiệu Dữ Hoài mà biết tôi vẫn giữ đoạn ghi âm năm xưa thì sẽ nói gì đây? Sẽ chửi tôi đạo đức giả? Hay là cười nhạo tôi làm trò đạo mạo?

Tôi ngồi trên giường, tay chân lạnh ngắt, do dự vài giây rồi vẫn ra mở cửa.

Bên ngoài, Thiệu Dữ Hoài cau mày đứng ở hành lang, hoàn toàn là bộ dạng bực bội của một người bị đánh thức. Nhìn thấy tôi, sự tức giận trong mắt anh càng sâu hơn, giọng điệu tồi tệ đến cực điểm, lạnh buốt như ngâm qua băng giá:

“Nguyễn Thanh Thập, cô có biết ở đây cách âm kém thế nào không? Nửa đêm nửa hôm bật cái tạp âm gì đấy? Đã khó nghe lại còn làm phiền người khác. Đây là gu thẩm mỹ cô nuôi dưỡng được trong ngần ấy năm đấy à?”

Tạp âm? Khó nghe?

Tôi ngẩn người, chợt thấy hơi buồn cười. Cười một lúc, nước mắt không báo trước đã trào ra.

Đoạn ghi âm đó, là thứ duy nhất còn sót lại giữa chúng tôi mà tôi giấu kỹ dưới đáy lòng suốt bảy năm, cẩn thận gìn giữ.

Vậy mà anh, đã quên từ lâu rồi.

Chương 6

Tia sáng yếu ớt cuối cùng dưới đáy lòng tôi cũng lặng lẽ vụt tắt.

Cổ họng tôi ứ nghẹn thứ cảm giác cay đắng không thể xua tan, giọng nói nhẹ bẫng như một bông liễu bay: “Xin lỗi, đã ồn ào đến anh.”

Thiệu Dữ Hoài chắc không ngờ tôi lại nhận lỗi dứt khoát như vậy, đôi mày đang nhíu chặt hơi khựng lại.

Im lặng một lát, anh chỉ ném lại một câu cứng nhắc: “Hy vọng không có lần sau.”

Nói xong, anh quay lưng trở về phòng đối diện. Cửa nhẹ nhàng khép lại, chia cắt hai thế giới.

Đèn cảm ứng ngoài hành lang vụt tắt rồi lại sáng, ánh sáng mờ ảo kéo chiếc bóng của tôi loang lổ. Tôi nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt đó rất lâu, mới lê bước chân cứng đờ trở về phòng.

Cầm điện thoại để trên bậu cửa sổ, tôi bấm vào đoạn ghi âm, ngón tay lơ lửng trên nút xóa, nhắm mắt nhấn mạnh xuống.

Nhưng chỉ ba giây sau, nỗi luyến tiếc và sự hoảng loạn ngợp trời đã nhấn chìm tôi. Tôi lại luống cuống mở thùng rác, điên cuồng khôi phục lại đoạn ghi âm. Xóa rồi khôi phục, khôi phục rồi lại xóa, lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Cuối cùng, toàn thân mất sạch sức lực, tôi trực tiếp tắt nguồn điện thoại, ôm chặt vào lòng, tưởng như làm vậy là có thể giữ lại được điều gì đó.

Vài ngày sau đó, tôi cố tình tránh mặt mọi khung giờ có thể chạm trán Thiệu Dữ Hoài, chuỗi ngày cũng dần trở lại sự bình yên.

Chớp mắt đã đến cuối tuần, tôi đi siêu thị gần nhà mua ít đồ. Vừa bước đến góc rẽ cầu thang, tôi đã thấy một cục bông màu cam. Đó là một chú mèo mướp béo múp míp, đang cuộn tròn trên bậc thang lười biếng liếm móng vuốt.

Tôi ngờ ngợ thấy chú mèo này trông quen quen, từ từ tiến lại gần và nhìn thấy sợi dây đỏ hơi phai màu trên cổ nó. Tim tôi chấn động mạnh, buột miệng gọi: “Quýt Nhỏ?”

Quýt Nhỏ là chú mèo hoang mà tôi và Thiệu Dữ Hoài cùng cho ăn hồi đại học. Hồi đó chúng tôi đã hẹn nhau tốt nghiệp xong, sống chung rồi sẽ nhận nuôi nó. Thế nên tôi đã cố tình tết một sợi dây đỏ đeo cho nó để đánh dấu là mèo đã có chủ. Nhưng sau khi chia tay, tôi không bao giờ tìm thấy Quýt Nhỏ nữa, cứ ngỡ nó đã không còn trên đời…

Đang suy nghĩ, trên tầng vang lên tiếng gọi dịu dàng: “Quýt Nhỏ…”

Một người phụ nữ vội vã chạy xuống cầu thang, cúi người bế Quýt Nhỏ lên, giọng đầy cưng nựng. “Mẹ mới mở cửa một chút mà con đã chạy ra ngoài rồi, thật không làm người ta bớt lo mà.”

Quýt Nhỏ rúc vào lòng cô ấy cọ cọ, phát ra tiếng “gừ gừ” khoan khoái. Người phụ nữ ngẩng lên, chạm mắt tôi, lịch sự mỉm cười.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ. Giây tiếp theo, tiếng Thiệu Dữ Hoài từ trên tầng truyền xuống: “Thiển Thiển, ăn cơm thôi.”

Người phụ nữ ngoái đầu đáp: “Tới đây tới đây, Quýt Nhỏ chạy xuống đây, em bế nó lên.”

Nói xong, cô ấy ôm mèo quay người lên tầng, cửa không đóng chặt, lờ mờ còn nghe thấy tiếng cười đùa của hai người.

“Nuôi béo thế này rồi mà vẫn còn sức chạy ra ngoài nhỉ?”

“Ác ý quá, Quýt Nhỏ đừng nghe! Mẹ thấy con không béo…”

Những âm thanh nói chuyện vụn vặt mà ấm áp ấy như những mũi kim đâm thẳng vào tim tôi. Mãi đến khi cánh cửa hoàn toàn khép lại, tôi vẫn đứng trơ trọi ở cầu thang, một lúc sau mới muộn màng nhận ra.

Thì ra, Thiệu Dữ Hoài đã sớm có người đồng hành, có cuộc sống của riêng mình. Ngay cả chú mèo mà chúng tôi từng hẹn sẽ nuôi chung, anh cũng cùng bạn gái mới chăm sóc rồi.

Những lời tôi đã nói với anh trước đây, những sự xa lánh và châm chọc cố tình đó, giờ nghĩ lại, tôi thấy mình thật nực cười. Giống như một tên hề múa lượn, tự diễn một vở kịch bi thương mà chẳng ai quan tâm.

Tôi đứng đó rất lâu mới lê đôi chân tê cứng bước từng bậc lên tầng.

Ở một diễn biến khác, Thiệu Dữ Hoài bưng món ăn cuối cùng lên bàn, quay người rót cho Quýt Nhỏ một bát hạt. Nhìn con mèo béo ăn kêu rôm rốp, ánh mắt anh bất giác mềm mại đi vài phần. Vừa xoa đầu Quýt Nhỏ, anh vừa hỏi Hạ Thời Thiển: “Tẩy giun với tiêm vaccine đều đặn cả rồi chứ? Nhớ làm hàng năm đấy.”

Hạ Thời Thiển không nhịn được đảo mắt: “Anh ơi, anh hỏi em ba lần rồi đấy. Anh thích Quýt Nhỏ như thế, hồi đó sao cứ nằng nặc tống nó cho em nuôi?”

“Ngay cả đợt này em đi du lịch, anh không yên tâm gửi tiệm thú cưng mà cứ bắt em phải vượt nửa cái thành phố mang mèo qua cho anh.”

Thiệu Dữ Hoài nhạt giọng đáp: “Công việc của anh quá bận, thường xuyên đi công tác, để nó ở nhà một mình không tiện.”

Mắt Hạ Thời Thiển đảo một vòng: “Thế anh không nghĩ đến chuyện tìm cho em một chị dâu họ à? Ban nãy lúc tìm Quýt Nhỏ em có gặp một chị gái, chắc là hàng xóm mới chuyển tới. Xinh lắm, không biết có độc thân không…”

Động tác của Thiệu Dữ Hoài khựng lại, ánh mắt rơi xuống sợi dây đỏ trên cổ Quýt Nhỏ.

Công việc bận rộn chỉ là cái cớ.

Chỉ có anh mới biết, mỗi lần nhìn thấy Quýt Nhỏ, nhìn thấy sợi dây đỏ này, anh sẽ không khống chế được mà nhớ đến Nguyễn Thanh Thập. Nhớ đến những quá khứ mà anh không thể buông bỏ, nhưng lại chẳng dám chạm vào.

Anh đứng dậy, thản nhiên nói: “Ăn cũng không bịt nổi miệng em. Ăn nhanh rồi đi nhanh lên.”

Lúc ngồi xuống, Thiệu Dữ Hoài bất giác nhìn về phía căn nhà đối diện. Cùng một sai lầm, anh sẽ không mắc lại lần hai.

Chương 7

Đêm đó, tôi trắng đêm không ngủ.

Dù ở góc nào, dù đang làm gì, thậm chí đeo tai nghe, tôi vẫn nghe thấy tiếng nói cười vang vọng từ phòng bên cạnh. Tôi cũng chẳng biết là do cách âm của ngôi nhà cũ này quá tệ hay đó chỉ là ảo giác của chính mình. Suy cho cùng, Thiệu Dữ Hoài cũng đã gần ba mươi, sự nghiệp thành đạt, ngoại hình xuất chúng, có bạn gái cũng là chuyện bình thường. Tôi lấy tư cách gì mà buồn bã? Có tư cách gì mà không buông bỏ được?

Nhưng khi nhắm mắt lại, nỗi đau khổ vô tận vẫn nuốt chửng lấy tôi. Tôi thực sự không thể chịu đựng thêm nữa.

Sau một đêm ròng rã suy nghĩ, tôi cuối cùng cũng đưa ra quyết định: Rời khỏi đây, chuyển đến một nơi không ai tìm thấy. Cách xa Thiệu Dữ Hoài hoàn toàn, buông tha cho anh, cũng là buông tha cho chính tôi.

Trời vừa hửng sáng, tôi đã gượng ép cơ thể rã rời bắt đầu thu xếp đồ đạc.

Thế nhưng, khi kéo chiếc vali bước ra ngoài, tôi lại đâm sầm vào Thiệu Dữ Hoài đang đứng ở hành lang. Anh cầm chìa khóa xe trên tay, có vẻ như chuẩn bị ra ngoài.

Nhìn thấy vali trên tay tôi, anh sững sờ một lúc, khóe môi nhếch lên nụ cười chế giễu:

“Sao thế? Cãi nhau với chồng cũ xong giờ làm hòa, định dọn về lại à? Dọn đến đây cũng chỉ là khổ nhục kế thôi đúng không? Nguyễn Thanh Thập, cô thực sự chẳng thay đổi chút nào.”

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...