Song Sinh Phượng Mệnh
Chương 2
Trong các phi tần hậu cung, Quý phi Trần thị có tư lịch lâu nhất nhưng xuất thân không cao; Đức phi Lưu thị có phụ thân là Binh bộ thượng thư nhưng tính tình ngang ngược; Hiền phi Triệu thị thì ôn nhu, nhưng thân thể yếu ớt nhiều bệnh.
Nghe nói hoàng đế từng hỏi vài cận thần, có người nhắc đến tên ta.
Nữ nhi Minh gia, xuất thân đủ vững. Thục phi, vị phận đủ cao. Nhập cung ba tháng, an phận giữ mình, tính tình trầm ổn.
Những điều kiện ấy bày ra, ta quả thật là người thích hợp nhất.
Nhưng có người phản đối.
“Thục phi nhập cung mới ba tháng, tuổi lại còn trẻ, sao có thể nuôi dưỡng thái tử?”
Lời này truyền đến tai hoàng đế, hắn không tỏ thái độ.
Lại qua nửa tháng, hoàng đế bỗng hạ chỉ, cho thái tử chuyển đến thiên điện của Túy Loan cung, do ta chăm nom.
Túy Loan cung là nơi ở của ta.
Thánh chỉ vừa ban, cả hậu cung xôn xao.
Ngày thái tử chuyển đến là một ngày âm u.
Đứa trẻ ba tuổi được nhũ mẫu bế vào, rụt rè đứng giữa điện.
Ta ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt nó.
“Điện hạ tên là gì?”
“Lý Thừa Quyết.” Giọng rất nhỏ, nhưng nói năng rõ ràng.
“Thần thiếp là Thục phi. Sau này điện hạ ở Túy Loan cung, thần thiếp sẽ chăm sóc điện hạ, có được không?”
Nó nhìn ta, đôi mắt tròn xoe.
“Hoàng tổ mẫu đâu?”
“Thái hậu nương nương ở Từ Ninh cung, mỗi ngày điện hạ đều có thể qua thỉnh an.”
Nó cúi đầu, không nói nữa.
Ta cũng không nói nhiều.
Đứa trẻ ba tuổi đột nhiên bị đưa khỏi nơi quen thuộc, sợ người lạ là chuyện bình thường. Nói nhiều vô ích.
Ta sai cung nhân thu dọn thiên điện, chuyển toàn bộ đồ dùng quen thuộc của thái tử đến. Nhũ mẫu và bảo mẫu cũng đều đi theo, mọi thứ vẫn như cũ, chỉ đổi nơi ở mà thôi.
Chiều ngày thứ tư, khi ta đang dùng bữa tối, Xuân Hòa vào bẩm báo rằng thái tử đang khóc ở thiên điện.
Ta đặt đũa xuống, đi qua.
Thái tử ngồi trên giường, ôm một chiếc gối nhỏ, khóc đến không thở nổi. Nhũ mẫu dỗ thế nào cũng không được.
“Sao vậy?” Ta hỏi.
“Điện hạ nhớ thái hậu nương nương.” Nhũ mẫu khó xử nói.
04
Ta đi tới, ngồi xuống bên giường nó.
“Điện hạ muốn về Từ Ninh cung?”
Nó vừa khóc vừa gật đầu.
“Vậy sáng mai thần thiếp sẽ đưa điện hạ đến Từ Ninh cung thỉnh an thái hậu nương nương, có thể ở lại lâu một chút.”
Nó lắc đầu.
“Tối nay về.”
“Tối nay không được. Trời đã tối, cung môn sắp hạ khóa. Nếu điện hạ qua đó bây giờ, sẽ khiến thái hậu nương nương thêm phiền lòng.”
Nó vẫn khóc, nhưng tiếng khóc nhỏ đi một chút.
“Thuở nhỏ thần thiếp…” Ta chậm rãi nói. “Cũng từng rời khỏi nhà. Vừa đến một nơi mới, ban đêm không ngủ được liền khóc. Về sau phụ thân thần thiếp cho thần thiếp một viên kẹo, nói ăn xong thì không được khóc nữa.”
Thái tử nức nở nhìn ta.
Ta lấy từ trong tay áo ra một viên kẹo hạt thông. Đây là thứ ta thường mang theo bên người, thỉnh thoảng ăn một viên.
“Điện hạ có muốn thử không?”
Nó do dự một chút, rồi đưa tay nhận lấy, bỏ vào miệng.
“Ngọt không?”
Nó gật đầu.
Ta đứng dậy.
“Điện hạ nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai thần thiếp sẽ đưa điện hạ đến Từ Ninh cung.”
Nó nằm xuống. Nhũ mẫu đắp chăn cho nó. Nó nhìn ta một lúc, rồi vùi mặt vào gối.
Sáng hôm sau, ta quả nhiên đưa nó đến Từ Ninh cung.
Thái tử nhào vào lòng thái hậu, ôm ôm ấp ấp, quấn quýt nửa canh giờ. Khi thái hậu bảo nó theo ta trở về, tuy nó không tình nguyện, nhưng không khóc nháo.
Trên đường về, nó hỏi ta:
“Ngày mai còn được đi không?”
“Điện hạ mỗi ngày đều có thể đến thỉnh an, đây là quy củ.”
“Vậy ngày nào ngươi cũng đi cùng ta sao?”
“Thần thiếp sẽ đi cùng điện hạ.”
Nó vươn tay nắm lấy tay áo ta.
Ta cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ trắng mềm ấy, không gỡ ra.
Từ đó về sau, thái tử bắt đầu nói chuyện với ta.
Hoàng đế cũng đến thăm vài lần.
“Nàng nuôi nó rất tốt.” Sau này hắn nói.
“Thái tử điện hạ vốn đã ngoan ngoãn.”
“Không phải đứa trẻ ngoan ngoãn nào cũng có thể được nuôi tốt như vậy.”
Ta không đáp.
Hoàng đế nhìn ta, bỗng nói một câu:
“Minh Ngọc, nàng khiến trẫm có chút bất ngờ.”
“Thần thiếp chỉ làm việc trong bổn phận.”
“Bổn phận?” Hắn nhướng mày. “Quý phi, Đức phi, Hiền phi của trẫm, người nào chưa từng được hỏi có bằng lòng nuôi dưỡng thái tử hay không? Các nàng đều không dám nhận. Còn nàng thì hay rồi, nhận xong cũng chẳng hé răng.”
“Thần thiếp nhập cung là để thay bệ hạ phân ưu.”
Lời này nói rất khuôn phép, nhưng ta quả thật cũng nghĩ như vậy.
Hắn bảo ta nuôi thái tử, ta liền chăm sóc thái tử thật tốt. Không vì điều gì khác, chỉ vì đó là nhiệm vụ của ta.
Hoàng đế tựa hồ cũng hiểu điểm này. Hắn nhìn ta một lúc, không nói thêm gì nữa, rồi rời đi.
05
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Thái tử ngày càng thân thiết với ta. Ban đêm gặp ác mộng, nó sẽ ôm gối chạy đến tẩm điện của ta, nói muốn ngủ cùng nương nương.
Ta bế nó lên giường, kể chuyện cho nó nghe. Kể đi kể lại cũng chỉ mấy câu chuyện ấy, nhưng nó nghe trăm lần không chán.
Có một đêm, nó bỗng hỏi ta:
“Nương nương, người là mẫu hậu của con sao?”
Ta sững lại.
“Thần thiếp không phải mẫu hậu của điện hạ. Mẫu hậu của điện hạ là tiên hoàng hậu nương nương.”
“Nhưng con chưa từng gặp bà ấy.” Nó nhỏ giọng nói. “Nhũ mẫu nói bà ấy đã đi đến một nơi rất xa.”
“Tiên hoàng hậu nương nương đang ở trên trời nhìn điện hạ.” Ta nói.
Câu này không tính là lừa người.
Nó im lặng một lúc, rồi nói:
“Vậy người làm mẫu hậu của con có được không?”
Ta không trả lời.
Có những lời không thể nói.
Nhưng ta đưa tay ôm nó vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng nó.
Nó ngủ thiếp đi.
Nhập cung được nửa năm, thư nhà gửi đến.
Là mẫu thân viết. Thư rất dài, lải nhải nói rất nhiều chuyện trong nhà, nhưng trọng điểm chỉ có một: Minh Dao đang náo loạn đòi vào cung.
Ta đọc xong thư, đặt lên ngọn nến đốt đi.
Xuân Hòa đứng bên cạnh nhìn, muốn nói lại thôi.
“Muốn nói gì thì nói.”
“Nương nương, đại tiểu thư sao lại…”
“Nàng thấy ta được phong Thục phi.” Ta gảy mảnh giấy tro cuối cùng vào lư hương. “Nàng cảm thấy nhập cung cũng không phải chuyện xấu.”
Ta quá hiểu Minh Dao.
Từ nhỏ đến lớn, nàng không thể chịu nổi việc ta sống tốt hơn nàng.
Hồi nhỏ ta có một cây trâm mới, nàng có thể tức giận đến ba ngày không nói chuyện với ta. Sau này hoa văn ta thêu được tú nương khen một câu, nàng liền xé nát hoa văn ấy.
Bây giờ ta là Thục phi, còn nàng chẳng là gì cả.
Sao nàng có thể nuốt trôi cơn giận này?
“Nương nương định làm sao?” Xuân Hòa hỏi.
“Không làm gì cả. Nàng có thể náo ra chuyện gì? Phụ thân sẽ không để nàng vào cung.”
Nhưng ta đã đánh giá thấp Minh Dao.
Nửa tháng sau, Minh Dao lấy danh nghĩa thăm muội muội để vào cung.
Khi nàng bước vào Túy Loan cung, ta đang dạy thái tử nhận chữ.
“Muội muội.” Nàng cười duyên hành lễ, dáng vẻ đoan trang.