Ta Mang Thai Rồi Chạy
Chương 1
Hôm đó là ngày trưởng tỷ xuất giá, khắp phủ toàn là khách quý quyền thế, chẳng ai bận tâm tới sống chết của ta.
Chỉ bởi vì ta là con của một tiểu thiếp thông phòng.
“Nhã tiểu thư, người nên hiểu rõ thân phận của mình, loại tiện chủng như người, xách giày cho Thái tử cũng không xứng!”
Đầu óc ta như bị búa sắt từng nhát nện mạnh, đến cuối cùng tầm mắt dần mơ hồ, nhưng tâm trí lại trở nên tỉnh táo.
Có lẽ nàng ta nói đúng, với xuất thân như ta, sao có thể xứng với ánh trăng sáng ấy.
Nhưng ta lại quá ngu dại, tin vào lời chàng hôm ấy.
Để rồi rơi vào kết cục thê thảm thế này.
Tướng phủ giăng đèn kết hoa, trưởng tỷ ta chỉ trong một đêm đã trở thành đối tượng ngưỡng mộ của mọi tiểu thư quý nữ trong kinh thành.
Chiều tối, ta mang theo những món y phục và trang sức thuộc về bản thân, thấy nha hoàn canh giữ ngủ gật, liền thừa cơ trốn khỏi phủ tướng.
Ta không biết phải đi đâu, nhưng khi còn sống, mẫu thân thường ôm ta mà kể, cảnh sắc Giang Nam hữu tình dường nào.
Xuất thân của ta chẳng phải lỗi của mẫu thân, người cũng là kẻ đáng thương.
Người từng là đại tiểu thư của một gia tộc nơi thủy trấn Giang Nam, về sau thổ phỉ cướp làng, người người đều hoảng loạn chạy trốn, mẫu thân và gia đình thất lạc.
Phụ thân ta chính là khi ấy để ý đến dung nhan mẫu thân, lợi dụng tâm lý lo tìm thân nhân, lừa gạt đưa người về làm tiểu thiếp thông phòng.
Mẫu thân u uất sống trong nội viện nửa đời người, cuối cùng nhảy giếng tự vẫn.
Trưởng tỷ chưa từng có ý định tha cho ta, trên đường trốn chạy, ta luôn thấy lệnh truy bắt treo khắp nơi.
Ta biết trưởng tỷ e dè ta, sợ ta nói ra sự thật năm xưa.
Một khi ta nói, nàng sẽ không thể trở thành Thái tử phi.
Khi ấy nàng ôm chặt ta, khóc nức nở trong lòng ta mà nói, được làm Thái tử phi là giấc mộng cả đời nàng.
Ta tất nhiên không đáp ứng, bởi ta cũng yêu Thái tử.
Trưởng tỷ thấy mềm không được, bèn uy hiếp:
“Ngươi cũng không muốn tro cốt mẫu thân ngươi bị chó hoang ăn sạch đấy chứ?”
Tay ta buông thõng hai bên dần nắm chặt thành quyền.
Nhưng rồi lại buông lỏng.
Sinh thời mẫu thân đối với ta không bạc, ta không thể trơ mắt nhìn người sau khi chết còn không được an nghỉ.
Cho nên ta đáp ứng nàng.
Nhưng nàng lại nuốt lời.
Ngày đại hôn, để ngăn ta báo tin cho Thái tử, nàng sai người giam ta vào phòng củi.
Cũng ngày hôm đó, ta mới phát hiện bản thân đã mang thai.
Mà đứa nhỏ ấy là của Thái tử.
Năm tháng sau, ta mới đến được nơi mà mẫu thân từng nhắc—thủy trấn Giang Nam.
Nơi này sơn thủy hữu tình, dân phong thuần hậu.
Vì thế ta an cư lại đây, chôn cất hài cốt mẫu thân.
Ta dùng sính lễ mẫu thân để lại, đổi lấy một căn nhà nhỏ.
Ta quyết định giữ lại đứa trẻ này, một phần là vì người cha của nó là người ta yêu, phần còn lại là vì ta vốn đã yêu trẻ con.
Huống chi, nay đã có thai nhi trong bụng, nửa đời sau của ta cũng xem như có nơi nương tựa.
Ta mỗi ngày đều không rời khỏi cửa, an tâm tĩnh dưỡng thai khí.
Tự nhiên cũng chẳng hay biết, vị Thái tử quyền thế ngập trời kia, vì tìm một cô nương mà lật tung cả kinh thành.
Cô nương ấy chẳng thấy đâu, Thái tử gia lại ngã bệnh.
Trưởng tỷ của ta trong chớp mắt liền trở thành trò cười của chốn quý nữ kinh thành.
“Dù có là Thái tử phi thì đã sao, chẳng phải vẫn không chiếm được trái tim Thái tử? Như vậy thì có ích gì?” Các nàng cười nhạo ngay trước mặt trưởng tỷ của ta.
Tất nhiên, những chuyện này ta đều chẳng hay biết, sau này đều do nha hoàn kể lại cho nghe.
Chỉ mới qua năm tháng ngắn ngủi.
Ta dùng chút bạc còn lại, tìm một tiểu nha hoàn hầu hạ bên mình.
Ta cô đơn quá đỗi, nơi Giang Nam này, không có lấy một người để cùng ta hàn huyên.
Thổ ngữ nơi đây lại khó nghe khó hiểu, ngay cả lời nói thông thường cũng khó lòng truyền đạt, thành ra mỗi ngày ta chỉ nằm lười trên ghế gỗ, tắm mình trong nắng, nhưng sắc mặt vẫn chẳng khá hơn là bao.
Nha hoàn ấy tên là Tiểu Đào, thường ngày cũng dạy ta vài câu phương ngữ, giúp ta khuây khỏa bớt những tháng ngày tịch mịch.
Lại thêm mấy tháng nữa trôi qua, đến ngày lâm bồn.
Mụ đỡ đẻ đã hẹn trước mãi không thấy tới, chẳng bao lâu trời đổ mưa to, từng giọt nện xuống mặt đất, sấm sét cũng dần vang vọng nơi chân trời.
Ta bị tiếng động dọa cho giật mình, nước ối cũng theo đó mà vỡ.
Tình thế hết sức nguy nan.
Thấy Tiểu Đào luống cuống bật khóc bên cạnh, ta chỉ có thể cố sức khẽ khàng dặn nàng chớ hoảng, rồi sai nàng chạy ra phố tìm lang trung, còn tháo chiếc vòng tay trên cổ tay đưa nàng: “Tiểu Đào, phải nhanh.”
Tiểu Đào nghe vậy, chẳng kịp cầm theo dù, cứ thế lao mình vào màn mưa.
Trái tim đã dần lạnh lẽo của ta, vậy mà trong khoảnh khắc ấy cũng được sưởi ấm đôi phần.
Ý thức dần trở nên mơ hồ, trong lúc cuối cùng ta còn lờ mờ trông thấy Tiểu Đào khóc ròng mà dẫn lang trung chạy vào.
Theo sau còn có mấy mụ đỡ đẻ.
Trái tim ta căng thẳng bấy lâu rốt cuộc cũng được thả lỏng, nhẹ nhàng thở ra một hơi, liền lập tức chìm vào cơn mê đau đớn.
Đương nhiên chẳng hề hay biết, nơi cửa sổ ngoài kia đang phản chiếu một bóng người thân quen đến cực điểm.
Trăng treo cao nơi đầu cành, tiếng ve mùa hạ lại vang lên đến phiền muộn.
Ta mơ mơ màng màng mở mắt, liền bắt gặp ánh mắt của Thái tử đang cải trang.
Tứ mục tương giao, ta lại vội vã nhắm chặt mắt.
Chỉ vì ta cứ ngỡ đây là một giấc mộng.
Mộng tỉnh rồi, cảnh đẹp cũng theo đó mà tan.
Thế nhưng khi ta dè dặt mở mắt lần nữa, cảnh tượng đầu tiên vẫn là khuôn mặt quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn kia.
Ta chần chừ.
Giờ ta có nên tiếp tục giả vờ bất tỉnh?
Thái tử sắc mặt không tốt, dưới mắt hằn rõ một mảng thâm đen, nhưng gương mặt lại đỏ lựng đến dọa người.
Tựa như đã nhiều đêm không ngủ.