Ta Mang Thai Rồi Chạy

Chương 2



Chàng thấy ta tỉnh dậy, thở phào nhẹ nhõm.

Gương mặt tuấn tú ấy hiện ra một nụ cười ôn nhã lễ độ.

“Có muốn uống chút nước không?” – chàng hỏi.

Thanh âm khàn khàn, nói chậm rãi.

Ta muốn mở miệng cự tuyệt, song vì khi sinh hao tổn quá lớn, lại thêm lâu không uống nước, đến một lời cũng chẳng thốt ra nổi.

Không còn cách nào, ta đành nhắm mắt thuận theo, mí mắt mỏng manh che giấu nỗi xấu hổ trong lòng.

Khẽ gật đầu một cái, vừa vặn bị chàng nhìn thấy.

Chàng khẽ cười ra tiếng, cả người càng thêm ôn nhu.

“Để ta đỡ nàng ngồi dậy uống.”

Nói rồi chẳng buồn hỏi lại, một tay đưa ra đỡ ta từ phía sau, từ tốn dìu dậy.

Chén trà liền được đưa đến bên môi.

Ta như lữ khách lạc trong sa mạc, lập tức uống cạn một chén.

Uống xong ngẩng đầu, liền bắt gặp ánh mắt chàng đang chăm chú dõi theo.

Ánh nhìn ấy như muốn vẽ lại từng đường nét trên gương mặt ta, tựa hồ chỉ sợ bỏ sót một góc nhỏ nào đó.

Hôm ấy khi chàng kéo ta vào hẻm nhỏ, cũng chưa từng nhìn rõ dung mạo của ta, chỉ là đeo vào cổ tay ta một chiếc vòng.

Chàng bảo, đó là tín vật.

Mai sau sẽ lấy ta làm thê.

Thế nhưng cuối cùng, chàng lại bội ước, cưới lấy trưởng tỷ của ta.

Nam nhân nói lời, rốt cuộc có thể tin được mấy phần?

Ta chẳng để lộ cảm xúc, âm thầm kéo giãn khoảng cách, trong lòng chỉ mải nghĩ nên lấy cớ gì để khéo léo tiễn chàng đi, liền chẳng chú ý đến ánh mắt trầm xuống của nam tử ấy.

“Còn muốn uống nữa không?” Chàng đặt chén xuống hỏi, mắt cụp xuống thu lại thần sắc.

Ta lắc đầu, bèn ngỏ ý muốn được gặp hài tử của mình.

Không ngờ lại bị chàng từ chối.

“Điều quan trọng nhất lúc này là tịnh dưỡng thân thể.” – chàng chậm rãi nói từng lời.

Ta cũng chẳng miễn cưỡng, chỉ gọi Tiểu Đào vào.

“Nơi này để nàng chăm sóc ta là được rồi, công tử… trời cũng đã muộn, xin người hãy về cho sớm.”

Ánh mắt Thái tử tối lại, ngón tay cái xoa lấy ngọc bội đeo bên hông.

Cúi đầu, tựa hồ đang suy tư điều gì.

Dưới bầu không khí đầy quỷ dị ấy, chàng đứng dậy cáo từ.

Thấy bóng người rời khỏi, dây cung căng chặt trong đầu ta mới buông lỏng đôi phần, hít một hơi thật sâu rồi thì thầm bên tai Tiểu Đào.

“Công tử kia, làm sao mà tìm được đến đây?”

“Khi ấy, ta mang vòng tay của tiểu thư ra phố tìm lang trung, vô tình gặp được vị công tử ấy, chàng liếc nhìn một cái liền lập tức đi theo.”

Chiếc vòng tay.

Chỉ là kiểu dáng hết sức bình thường, không hề có hoa văn điêu khắc, nhưng nhìn ra được người chủ từng quý trọng nó vô cùng.

“Thế còn vòng tay đâu rồi?”

“E là đang ở trong tay công tử ấy.”

Nếu suy xét vậy, thì cũng chưa chắc chàng đã nhận ra ta, chỉ là nhận ra chiếc vòng ấy mà thôi.

Ta vội vã dặn dò: “Nếu người ta hỏi đến, tuyệt đối không được nhận là đồ của ta!”

“Vâng, thưa tiểu thư.”

Tuy trong lòng Tiểu Đào chẳng hiểu vì sao tiểu thư mình lại sợ vị công tử kia đến vậy, nhưng nàng đã chọn giữ kín bí mật.

Sáng hôm sau, sương mù còn chưa tan hết.

Hai bóng người lặng lẽ mở cổng, trên lưng vác vài cái bọc nho nhỏ.

Sắp bước ra khỏi cửa, phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc.

“Nhị vị tiểu thư muốn đi đâu vậy?”

— Là ám vệ bên người Thái tử.

Bước chân ta lập tức đông cứng tại chỗ, đầu vừa quay lại còn chưa kịp mở miệng giải thích.

Ám vệ đã nói tiếp: “Công tử nhà ta mời tiểu thư đến thư phòng một chuyến.”

“Có thể không đi không?” – ta dè dặt hỏi.

Ám vệ dường như không ngờ được ta lại cự tuyệt lời mời của chủ nhân, một thoáng ngẩn người.

Nhưng rốt cuộc là người hầu cận Thái tử, hắn liền phản ứng rất nhanh, rút đao khỏi vỏ, lạnh lùng nói: “Cô nương tốt nhất nên đi một chuyến thì hơn!”

Tiểu Đào theo ta tuy chỉ mấy năm, nhưng cũng không chịu nổi người khác đối xử với ta như vậy.

Tức giận đẩy hắn một cái, “Ngươi sao có thể dọa nạt người ta như thế!”

Ta vội ngăn động tác của Tiểu Đào, nha đầu này đúng là to gan, chẳng biết sợ bị chém cụt tay sao.

Người bên cạnh Thái tử, có ai là kẻ có tính tình hiền hòa chứ?

“Ta đi là được, Tiểu Đào, ngươi ở lại đây đợi ta là được.”

Tiểu Đào căm phẫn trừng mắt nhìn ám vệ, không tình nguyện đáp lời.

“Sao công tử nhà ngươi lại tìm tiểu thư của ta chứ?” – Tiểu Đào cúi đầu buồn bực đá vào mấy viên đá nhỏ dưới đất.

Ám vệ bên Thái tử mỗi ngày hoặc là làm việc, hoặc là giết người, trò chuyện với tiểu nha hoàn như thế này, thực đúng là lần đầu tiên.

Hắn nhìn ra sự lo lắng trong mắt tiểu cô nương, bèn an ủi:

“Cũng chớ lo lắng cho chủ tử ngươi, nếu công tử nhà ta không để tâm, hôm ấy tất nhiên đã chẳng ra tay cứu nàng rồi.”

Nghe vậy, Tiểu Đào mới phần nào yên lòng.

Ta đẩy cửa thư phòng, liền bắt gặp một bóng dáng quen thuộc đang ngồi bên án thư.

Thái tử đang luyện chữ.

Chàng thấy ta bước vào nhưng không hề ngẩng đầu, vẫn chuyên tâm nơi giấy bút.

Ta đứng lặng tại chỗ một hồi, mãi đến khi nhẫn nại gần cạn, chàng mới chậm rãi đặt bút xuống.

Ánh mắt lướt qua ta nhàn nhạt, lại bất đắc dĩ thở dài.

“A Nguyệt, mới chờ một chút đã không nhẫn được rồi sao?”

“Vậy nàng có biết, ta đã đợi A Nguyệt gần một năm?”

Đồng tử ta chấn động — chàng đang nói gì?

Lẽ nào chàng đã sớm đoán được ta là ai?

Ta vội vã biện giải: “Chiếc vòng là của Tiểu Đào!”

Thái tử nhíu mày, mắt sâu như biển, nhìn ta chăm chú, khiến ta không thể nào nói dối thêm được nữa.

Ta mím môi, đứng lặng yên tại chỗ, bất động tựa như muốn mọc rễ tại nơi đó.

Thái tử vẫn mang vẻ điềm nhiên, chậm rãi bước từng bước về phía ta.

Mỗi khi ta lùi, ánh mắt sáng của chàng liền tối đi, đến cuối cùng chàng nhanh hơn một bước, vươn tay ôm chặt lấy thắt lưng ta, kéo ta vào lòng.

Khi ta đứng vững, chàng lại chủ động lui về sau một bước, giữ lấy khoảng cách như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tựa hồ người vừa rồi ghì chặt ta trong ngực không phải là chàng.

Chàng lại thở dài: “A Nguyệt không thích ta, ấy là do ta vô dụng.”

“Nhưng A Nguyệt lại dối gạt ta… vậy nàng định bồi thường thế nào?”

Chàng hỏi.

Dù thần sắc phẳng lặng, chẳng chút gợn sóng,

Nhưng ta biết rõ, chàng đang xoay chiếc nhẫn ngọc nơi ngón cái — đó là biểu hiện của sự bối rối.

Ánh mắt ta lảng đi, xoay người, thấp giọng nói: “Ta không hiểu công tử đang nói gì.”

“A Nguyệt, nàng thật sự nỡ lòng đối xử với ta như vậy sao? Ép ta cưới một người ta không yêu, để cùng nàng ấy sống trọn nửa đời còn lại… A Nguyệt, nàng thật tàn nhẫn.”

“Nếu nàng không yêu ta, cớ sao lại đẩy ta vào tay người khác?!”

Chàng nói, giọng nghẹn ngào, nhìn ra được nỗi thống khổ trong đó.

“Dù sao ta cũng chẳng hiểu công tử nói gì.” – ta nghiến răng, cố chối bỏ cho đến cùng.

Thấy vậy, chàng cũng không ép buộc nữa, chỉ từ trong ngực lấy ra chiếc vòng ngọc, đưa tới tay ta.

Nặng nề thở ra một tiếng.

“A Nguyệt, cùng ta hồi kinh đi.”

Lời vừa dứt, cơn giận nén suốt một năm của ta liền bùng phát, ta bất ngờ hất tay chàng ra.

Như thể bừng tỉnh khỏi giấc mộng — những lời chàng nói chẳng qua cũng chỉ vì muốn ta cùng chàng trở về.

Chiếc vòng ngọc rơi xuống đất, va chạm phát ra tiếng thanh thúy, vang vọng như gõ mạnh vào tâm trí ta, khiến ta đau nhói, phải khép hờ mắt lại.

Cố tình không để tâm đến vẻ mặt như sắp vỡ vụn của chàng.

Khi mở mắt lần nữa, mọi thứ đều trở nên rõ ràng.

Mặt trời dần lên nơi phương Đông, làn sương sớm mang theo hơi lạnh bị gió cuốn vào, khiến ta không khỏi rùng mình.

Chương trước Chương tiếp
Loading...