Tài Sản Cuối Cùng
Chương 2
3.
Tháng thứ năm sau khi cưới, mẹ phát hiện bị ung thư gan.
Giai đoạn cuối.
Lúc nhận được điện thoại, cái bát trên tay tôi rơi xuống đất.
Vỡ nát.
Tôi ngồi thụp xuống nhặt mảnh vỡ, tay bị cứa một đường.
Máu nhỏ xuống nền gạch trắng.
Châu Dũng bước tới: “Sao thế?”
“Mẹ em…”
“Hửm?”
“Ung thư gan. Giai đoạn cuối.”
Hắn khựng lại một chút.
“Thế thì… tốn không ít tiền đâu.”
Giây phút đó, tôi không nghĩ nhiều.
Tôi chỉ cảm thấy hắn đang lo lắng cho tôi, lo không đủ tiền.
Giờ nghĩ lại, là hắn đang tính toán.
Mẹ nhập viện.
Tôi xin nghỉ phép dài ngày, mỗi ngày đều ở bệnh viện chăm sóc.
Châu Dũng đến được ba lần.
Lần đầu đến được mười phút, bỏ lại một thùng sữa rồi đi.
Lần thứ hai đến năm phút, gọi một cuộc điện thoại rồi đi.
Lần thứ ba không vào phòng bệnh, đứng ngoài hành lang nhắn WeChat: “Công ty có việc, anh đi trước nhé.”
Mẹ nhìn ra cửa, bảo: “Nó bận.”
Tôi hùa theo: “Vâng, anh ấy bận.”
Mẹ không nói gì thêm.
Tiền thuốc men một tháng hơn ba vạn.
Tiền tiết kiệm trong thẻ của tôi cứ thế vơi dần.
Châu Dũng bảo: “Dạo này anh kẹt tiền quá, em cứ ứng ra trước nhé.”
Tôi ứng.
Một tháng. Hai tháng. Ba tháng.
Bệnh của mẹ ngày càng nặng.
Mẹ gầy chỉ còn da bọc xương.
Trên tay chằng chịt vết kim tiêm.
Một đêm khuya, mẹ nắm lấy tay tôi, đột nhiên nói: “Trong tủ có cái chăn.”
“Sao cơ mẹ?”
“Cái chăn hồi con cưới ấy.”
“Con biết mà, vẫn cất ở nhà.”
“Đừng vứt đi.”
Mẹ lại lặp lại câu này.
Tôi nắm chặt tay mẹ: “Mẹ, ráng dưỡng bệnh đi, đừng nghĩ ngợi linh tinh.”
Mẹ nhìn tôi.
“Con nghe mẹ nói này. Chăn — đừng vứt.”
Ánh mắt của mẹ không phải là dặn dò.
Mà là van xin.
Tôi gật đầu: “Con không vứt.”
Mẹ mới nhắm mắt lại.
Ngày mẹ mất là thứ Năm.
Ba giờ mười bảy phút chiều.
Tôi gục bên giường, nắm lấy tay mẹ, cảm nhận bàn tay ấy lạnh dần.
Tôi gọi cho Châu Dũng.
Đổ chuông tám tiếng.
Hắn mới bắt máy.
Tiếng ồn ào xung quanh, có người đang nói chuyện.
“Vợ à, sao thế?”
“Mẹ em… đi rồi.”
Hắn khựng lại hai giây.
“À… cái đó, anh đang bàn một cái hợp đồng lớn. Lát nữa anh qua được không?”
Tôi cúp máy.
Ngày mẹ tôi mất, hắn đang bàn chuyện làm ăn.
Chín giờ tối hắn mới đến, đứng trước linh cữu hai mươi phút, gọi ba cuộc điện thoại.
Rồi hắn bảo: “Ngày mai anh còn có cuộc họp. Tang lễ em cứ lo liệu, thiếu tiền thì bảo anh.”
Hắn đi.
Tôi ngồi một mình trước linh cữu suốt đêm.
Di ảnh mẹ đang nhìn tôi.
Mẹ đang cười.
4.
Tang lễ do một tay tôi lo liệu.
Châu Dũng bỏ ra hai vạn — chuyển từ thẻ của tôi.
Hắn bảo: “Lúc đi vội quá dùng thẻ của em, hôm nào anh trả.”
Hắn không bao giờ trả.
Mẹ đi rồi, tôi về nhà, cả người trống rỗng.
Chẳng còn ai nấu cơm cho tôi nữa.
Chẳng còn ai đứng ở cửa đợi tôi nữa.
Chẳng còn ai nhắc tôi “đừng vứt cái chăn đi” nữa.
Tôi nhốt mình trong phòng khóc ròng ba ngày.
Châu Dũng không gõ cửa một lần nào.
Ngày thứ tư, hắn gõ cửa.
“Vợ này, mẹ em chữa bệnh tốn nhiều tiền quá, việc làm ăn bên anh đang cần vốn xoay vòng, trong thẻ em còn bao nhiêu?”
Tôi lau mặt: “Khoảng mười hai vạn.”
“Đưa trước cho anh tám vạn được không? Xoay vòng chút, tháng sau anh trả.”
Tôi chuyển.
Tháng sau không trả.
Tháng sau nữa cũng không.
Tôi hỏi, hắn bảo: “Đầu tư này lâu thu hồi vốn, đợi thêm chút đi.”
Tôi đợi.
Lại hai tháng nữa, hắn lại bảo: “Lấy thêm năm vạn nữa đi, lần này là lần cuối.”
Tôi do dự.
Hắn ôm lấy tôi: “Vợ, anh là chồng em, anh còn lừa em được chắc?”
Tôi lại chuyển.
Trong thẻ chỉ còn lại ba vạn.
Ba vạn là cảm giác an toàn cuối cùng của tôi.
Nhưng hai tuần sau, lúc kiểm tra số dư, tôi phát hiện chỉ còn lại một vạn hai.
“Một vạn tám kia đâu?”
“Đóng phí quản lý quý này với mấy khoản phí thủ tục đầu tư rồi.”
“Đầu tư gì? Dự án nào?”
Hắn bắt đầu cáu gắt: “Em làm thiết kế, nói em cũng chả hiểu đâu.”
Tôi nhìn hắn.
Giây phút ấy, có thứ gì đó trong lòng tôi nứt toác ra.
Nhưng tôi không nói gì.
Lại một tháng trôi qua.
Một buổi sáng thứ Bảy, tôi tỉnh dậy, bên cạnh không có người.
Phòng khách không có ai. Nhà bếp không có ai. Nhà vệ sinh cũng không.
Tôi gọi điện.
Tắt máy.
Tôi mở tủ quần áo.
Nửa phần của hắn đã trống trơn.
Vest không còn, giày không còn, vali cũng không.
Tôi chạy đi kiểm tra két sắt.
Trống rỗng.
Sổ đỏ, giấy đăng ký kết hôn, bản sao CCCD của tôi, sổ tiết kiệm — mất hết rồi.
Tôi rút điện thoại, mở app ngân hàng.
Số dư: 11,60 tệ.
Tôi ngồi bệt xuống đất.