Tiếng Cổ Vũ Dành Cho Ai?

Chương 3



Anh tôi: “Em tiêu tiền nhiều quá, phải tiết chế lại.”

Tôi trừng mắt nhìn anh.

Anh tôi: “Em có nhận không? Không nhận thì trả lại cho anh.”

“Nhận nhận nhận.”

Dù ít cũng là tiền.

Tôi cười hì hì với anh, bấm nhận.

Anh ăn được vài miếng thì đứng dậy.

“Chiều anh còn thí nghiệm, phải đến phòng lab canh trước, em tự ăn đi.”

“Vâng.”

Anh tôi vừa đi.

Tôi cũng hết hứng ăn cơm.

Vừa bới vài miếng, tôi đã nhìn thấy một người ngồi ở bàn phía sau chỗ anh tôi vừa ngồi.

Ủa?

Đây chẳng phải người đụng tôi lần trước sao?

Anh ta cũng đến ăn cơm à?

Đến từ lúc nào vậy?

Vừa nãy tôi thế mà không phát hiện.

Tôi tò mò khó hiểu, không tránh khỏi nhìn Kỳ Chi Dã thêm vài giây.

Không biết có phải chọc người ta khó chịu không.

Ánh mắt anh lạnh nhạt quét qua.

Sau đó bưng khay cơm đi lướt qua bên cạnh tôi.

???

Lần trước đụng anh ta xong tôi đã xin lỗi rồi mà?

Sao ánh mắt anh ta nhìn tôi vẫn lạnh nhạt sắc bén như vậy?

Tôi về ký túc xá, tiếp tục nhắn cho Minh Dã.

“Anh ơi, anh ăn cơm chưa?”

Minh Dã: “Ừ, ăn rồi.”

“Bé cưng, có phải em thiếu tiền tiêu không?”

???

Ý gì vậy?

Tôi còn chưa kịp phản ứng.

Một thông báo chuyển khoản đã hiện ra.

“Chuyển cho bé cưng 52.000 tệ.”

Tôi hít một hơi lạnh.

“Anh chuyển tiền cho em làm gì?”

“Cho em tiêu.”

“Em có tiền mà.”

Bố mẹ tôi, anh trai tôi đều chuyển tiền cho tôi.

Quỹ riêng của tôi cũng không ít đâu.

Tôi đang định nói không cần.

Minh Dã đã nhắn:

“Đã cho thì cứ nhận. Anh tự nguyện tặng, không cần trả lại.”

“Tiêu tiền cho bạn gái là chuyện đương nhiên.”

Câu cuối cùng của anh ấy khiến tôi vui đến lâng lâng.

Tôi vui vẻ vỗ vỗ má.

Vậy tôi nhận nhé.

08

Khoảng thời gian tiếp theo.

Tôi bước vào nhịp sống đại học bình thường.

Thỉnh thoảng có chỗ nào chưa quen.

Tôi sẽ đi tìm anh tôi, tần suất nhắn tin với Minh Dã cũng không khác trước.

Chỉ căng thẳng ở chỗ:

Vì bố mẹ dặn dò, anh tôi phải giám sát tôi ăn tối.

Nên mấy lần chúng tôi ăn cơm cùng nhau.

Minh Dã đột nhiên nhắn tin tới.

Làm tôi suýt lộ tẩy.

Ngoài ra, chính là thi thoảng tình cờ gặp Kỳ Chi Dã ở căn tin hoặc cửa phòng thí nghiệm.

Đương nhiên, anh và anh tôi cùng một phòng lab.

Tình cờ gặp cũng chẳng có gì lạ.

Chỉ là tôi nghe mấy anh chị cao học ngành khác nói.

Hình như anh tôi và Kỳ Chi Dã không hợp nhau.

Họ đi ngang phòng lab, thường xuyên nghe thấy hai người cãi nhau.

“Họ là kẻ thù truyền kiếp à? Không vừa mắt nhau?”

Tôi nghi hoặc.

“Cũng không nghiêm trọng vậy đâu. Vật lý mà, có va chạm mới tiến bộ được.”

Ồ.

Thảo nào mấy lần tôi thấy ánh mắt Kỳ Chi Dã nhìn anh tôi đều như có tia lửa điện.

Tôi cũng không để tâm lắm.

Một hôm.

Tôi ăn tối xong, về ký túc nghỉ ngơi.

Bạn cùng phòng bỗng ngồi bật dậy trên giường.

“Trời ơi, đoán xem tôi vừa thấy gì trên confession page trường?!”

“Một bài siêu bùng nổ luôn! Tôi phải gửi cho các cậu xem!”

Nhóm ký túc mỗi ngày toàn có người chia sẻ ghép đơn đồ ăn, nhận hàng, tiền điện.

Lần này trực tiếp có thêm một link drama confession.

“Gửi page: Phát hiện bạn gái mình còn có một người bạn trai khác thì phải làm sao?”

“Còn một người bạn trai khác? Là sao?! Kể rõ đi!”

Quả drama này đúng là bùng nổ.

Bình luận bên dưới nối tiếp nhau.

Chủ bài nói:

Vốn dĩ cậu ta định gặp bạn gái ngoài đời, kết quả phát hiện bạn gái còn có một người bạn trai khác.

“Trời đất! Chủ thớt là tiểu tam à!”

Chủ thớt: “Nói bậy gì đó? Người không được yêu mới là tiểu tam!”

Chủ thớt: “Tôi quan sát họ mấy ngày rồi! Đối phương căn bản không yêu cô ấy, ăn gì cũng bắt cô ấy tự gắp, tiền cũng không nỡ cho cô ấy tiêu, còn hung dữ với cô ấy nữa.”

Chủ thớt: “Tôi đau lòng lắm. Có cách nào để cô ấy chia tay bạn trai không?”

Bình luận của chủ thớt vừa đăng ra.

Bên dưới một đống người hóng chuyện không sợ chuyện lớn.

Bạn cùng phòng đã lướt say mê rồi.

Thỉnh thoảng thấy buồn cười còn đọc ra thành tiếng.

Tôi không có hứng với bài này.

Còn chẳng đẹp bằng cơ bụng của Minh Dã.

Tôi: “Chắc câu view thôi.”

“Không biết, nhưng cậu không thấy mọi người đang đổ thêm dầu vào lửa à? Hahaha.”

Đúng là vậy.

Sau khi chủ thớt cập nhật bình luận mới.

Bên dưới toàn bảo chủ thớt dũng cảm xuất kích, đào góc tường.

Bạn cùng phòng cũng góp thêm một mồi lửa.

Thần kỳ là:

Chủ thớt đó thật sự coi là thật.

“Cảm ơn mọi người đã cổ vũ! Tôi quyết định rồi, ngày mai sẽ xuất kích!”

Bạn cùng phòng: “Hahaha, cười chết mất, không ngờ trường mình còn có nhân tài thế này.”

“Loại người này mà lên ngôi, bắt tiểu tam chắc giỏi lắm.”

“…”

Tôi nhún vai.

Không để trong lòng.

09

Hôm sau là cuối tuần.

Tôi đến thư viện.

Lúc mượn sách, thang đang có người dùng.

Tôi kiễng chân với mãi mà không lấy được.

Đang cố gắng thì sau lưng bỗng có một bàn tay vươn tới.

“Của em.”

Làm tôi giật hết hồn!

Tôi vội quay người, nhìn thấy người trước mặt thì ngẩn ra.

Kỳ Chi Dã?

Sao anh lại ở đây?

Thấy tôi không phản ứng, anh đưa cuốn sách đến trước mặt tôi.

“Có phải cuốn này không?”

“…Vâng, cảm… cảm ơn.”

Tôi cầm sách rồi nhanh chóng tìm chỗ ngồi.

Không ngờ Kỳ Chi Dã cũng ngồi xuống chỗ trống đối diện tôi.

Tôi: ???

Không phải họ có phòng tự học dành cho cao học sao?

Ngồi ngoài này làm gì?

Tôi thấy khó hiểu, nhưng cũng không hỏi.

Theo thói quen, sau khi gửi cho Minh Dã tin báo cáo rằng tôi đang đọc sách ở thư viện, tôi nghiêm túc đọc sách.

Lúc cúi đầu, khóe mắt tôi liếc thấy người đối diện cũng đang dùng điện thoại nhắn tin.

Ồ.

Anh ta cũng có người phải báo cáo à?

Tôi thấy hiếm lạ.

Điện thoại sáng lên một cái.

Minh Dã: “Ngoan quá, anh cũng đang đọc sách.”

Hê hê hê.

Vậy chúng tôi đúng là tâm linh tương thông rồi.

Tôi vui lắm.

Nhưng chẳng bao lâu sau tôi bắt đầu nghi hoặc.

Vì mấy ngày tiếp theo.

Tôi chạy bộ thì gặp Kỳ Chi Dã.

Đánh tennis cũng gặp Kỳ Chi Dã.

Ngay cả đi bơi cũng gặp Kỳ Chi Dã.

Không phải chứ?

Anh tôi bận chết đi sống lại trong phòng lab, dựa vào đâu mà anh ta rảnh vậy?!

Đi đâu cũng thấy anh ta?

Tôi trừng mắt nhìn Kỳ Chi Dã trong bể bơi.

Anh như một con cá, bơi vừa đẹp vừa mượt.

Nhất là lúc anh ngoi lên khỏi mặt nước, những giọt nước ào ào trượt xuống cơ bụng.

Đẹp quá… à không.

Cũng bình thường thôi.

Còn lâu mới bằng Minh Dã.

Tôi nhắn cho Minh Dã, bảo anh ấy chụp một tấm cơ bụng mới gửi qua.

Minh Dã không trả lời.

Tôi đành thu dọn đồ, chuẩn bị rời khỏi bể bơi.

Vừa ra đến cửa, tôi phát hiện bên ngoài đang mưa.

Tôi không mang ô.

Lại nhắn cho bạn cùng phòng.

Nhưng nhớ ra hôm nay bạn ấy hình như đi làm thêm.

Toang rồi, nhìn cơn mưa này chắc chưa tạnh ngay được.

“Anh đưa em về.”

Trên đầu đột nhiên có một chiếc ô đen bung ra.

Tôi ngẩng đầu, rồi quay mắt nhìn sang, thấy Kỳ Chi Dã phía sau.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...