Tiếng Cổ Vũ Dành Cho Ai?
Chương 2
Nhưng anh bận, chỉ đưa tôi đến dưới lầu ký túc rồi đi mất.
04
Bạn cùng phòng không giấu được kích động.
Ai nấy đều bảo lần sau tôi gặp anh thì phải dẫn họ theo.
Họ cũng muốn ké chút hào quang của thiên tài.
Đương nhiên là được rồi.
Tôi đồng ý.
Lại có người hỏi:
“Vậy người còn lại thì sao? Anh cậu và anh ấy là đồng môn, chắc cậu cũng thân lắm nhỉ?”
“Ai?”
“Người này nè.”
Bạn cùng phòng lướt đến một tấm ảnh khác.
Nói với tôi đây là “ngôi sao” còn lại.
Tôi nhìn.
Đây chẳng phải người đụng tôi sao?!
Nhìn ảnh, hình như là chụp lúc nghỉ giữa trận.
Anh ngồi trên ghế dài, trên cổ vắt một chiếc khăn trắng.
Đồng phục bóng rổ đen trắng, băng đô đỏ.
Một tay chống lên gối, tay kia cầm điện thoại không biết đang nhắn cho ai.
Chị săn ảnh nào chụp vậy?
Thế mà lại chụp một người lạnh băng đáng sợ như anh ta trông đẹp thế này?
Cứ như poster phim thanh xuân vườn trường vậy.
Tấm ảnh này cũng là tấm nhận được nhiều tiếng hú hét nhất trên confession page.
Vì dáng vẻ anh cúi mắt nhìn xuống trông giống như đang cười.
Anh ta cười cái gì?
Ánh mắt lạnh đến mức có thể đóng băng người khác, thế mà cũng có lúc cười sao?
“Không thân.”
Tôi lắc đầu.
Bạn cùng phòng hơi nghi hoặc.
Các cậu ấy còn định hóng hớt gì nữa.
Điện thoại đặt trên bàn của tôi vang lên.
Người yêu tôi nhắn tin tới rồi!!!
05
“Đợi chút, tôi trả lời tin nhắn đã.”
Tôi chặn ánh mắt tò mò của mọi người lại.
Minh Dã: “Bé cưng, anh vừa tắm xong, sao vậy?”
Ban đầu tôi còn muốn kể với anh ấy chuyện xảy ra lúc xem thi đấu.
Nhưng vừa nãy tám chuyện với bạn cùng phòng một hồi.
Tự nhiên lại thấy chuyện đó cũng không nhất thiết phải kể nữa.
“Hihi, anh ơi, em nhớ anh. Trận đấu sao rồi?”
Tôi cong môi nhắn lại.
Bên kia im lặng một giây.
Một lát sau, hai chữ “thua rồi” nhảy ra.
A…
Chắc anh ấy buồn lắm.
Tim tôi như thắt lại, vội gõ bàn phím an ủi.
“Không sao không sao.”
“Lần sau mình thắng lại.”
“Sao lại thua được chứ?”
“Trong lòng em, anh là người giỏi nhất mà.”
Tôi gửi liên tiếp bốn năm tin.
Đối phương nhận ra ý muốn dỗ dành của tôi.
Gửi sang một emoji xoa đầu.
“Có lẽ vì không có em ở bên cạnh cổ vũ cho anh.”
“Hôm nay bên đối thủ có khá nhiều người cổ vũ.”
Thì ra là vậy.
Tôi lại gửi liên tiếp một đống sticker.
Đối phương lại im lặng.
Nhưng tôi nhìn dòng “đang nhập” trên đầu cứ hiện rồi mất.
Tôi nhận ra có gì đó.
“Anh ơi, anh có chuyện muốn nói với em đúng không?”
“Bé cưng, em có thể gửi một tấm ảnh cho anh xem không?”
Hửm?
Minh Dã: “Đột nhiên muốn biết em trông thế nào.”
Tôi và Minh Dã quen nhau trước kỳ thi đại học.
Khi đó vì quá căng thẳng, tôi đăng bài trên mạng hỏi thông tin liên quan đến kỳ thi và vài mẹo làm bài.
Đối phương rất nghiêm túc bình luận cho tôi một tràng dài.
Cuối cùng nói với tôi:
“Đây chỉ là một kỳ thi bình thường thôi, sau này trong đời em còn gặp nhiều đề bài khác nữa. Cứ thả lỏng.”
Sau đó điểm thi đại học công bố.
Tôi đủ điểm vào cùng trường với anh tôi.
Tôi đặc biệt quay lại bài viết cũ để cảm ơn anh ấy.
Qua lại vài lần, chúng tôi quen thân.
Rồi sau đó yêu qua mạng.
Ban đầu chúng tôi định gặp nhau.
Nhưng tôi vừa nhập học, nhiều việc quá, nên cứ trì hoãn đến tận bây giờ.
“Được nha.”
Trước khi tán Minh Dã, tôi cũng từng dụ anh ấy gửi ảnh.
“Cho em xem cơ bụng đi.”
Khi đó anh ấy vừa tắm xong.
Vậy mà thật sự nghe lời gửi một tấm ảnh chụp body trước gương.
Tôi lập tức bị khuất phục.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng khiến tôi không ngừng thả thính anh ấy, cuối cùng tán đổ được người yêu online này.
Vốn dĩ tôi cũng muốn gửi ảnh của mình cho anh ấy.
Nhưng anh ấy không chủ động hỏi.
Tôi cũng ngại tự luyến.
May mà tôi thích chụp ảnh, album sớm đã lưu cả đống ảnh xinh.
Tôi không nghĩ nhiều.
Chọn kỹ một tấm chụp hôm nay lúc đi xem thi đấu.
“Xem OOTD hôm nay của em nè.”
06
Nói thật, trong lòng hơi hồi hộp.
Tôi căng thẳng chờ đối phương trả lời.
Nhưng đối phương im lặng rất lâu.
Chuyện gì vậy?
Chẳng lẽ thấy tôi không xinh?
Không thể nào.
Hồi nhỏ mẹ tôi còn từng đưa tôi đi làm mẫu nhí mà.
Hồi cấp ba tôi suýt bị người của công ty giải trí mời vào showbiz.
Cộng thêm kỹ thuật chụp ảnh của tôi.
Dù thế nào cũng không đến mức dọa người ta câm nín chứ?
“Sao anh không nói gì nữa?”
“Là em không đẹp sao?”
Tôi cau mày.
Đừng mà.
Chúng tôi sắp gặp ngoài đời rồi.
Tôi còn chưa được gặp anh ấy thật sự nữa!
Cơ bụng của anh ấy tôi đã muốn sờ từ lâu rồi!
Tôi bỗng thấy hối hận vì đã gửi ảnh của mình.
Nhưng lần này đối phương trả lời.
“Không có, bé cưng, em rất xinh.”
“Thật không? Anh thề đi.”
“Ừ, anh thề.”
Phù.
Vậy thì tốt.
Tôi vui rồi.
Nhưng bên kia hình như vẫn còn lời muốn nói.
Vậy mà mãi vẫn không gửi sang.
Tôi cũng không chờ nữa.
Vì bạn cùng phòng đã chuyển sự chú ý từ “song tinh” lúc nãy sang tôi, chỉ vì thỉnh thoảng tôi cứ cười ngốc.
“Ninh Khê! Thành thật khai báo, cậu đang nhắn tin với ai?!”
“Có phải bạn trai không?”
07
Hôm sau tan học.
Anh tôi bảo tôi đến căn tin dành cho cao học ăn cơm.
“Ở trường thế nào? Ký túc ở quen chưa? Bạn cùng phòng có dễ sống chung không?”
Anh ấy lải nhải như một bà mẹ già.
Tôi vừa gật đầu qua loa.
Vừa nhìn thấy gan heo trong khay cơm của mình.
Cau mày.
Gắp hết sang khay của anh tôi.
“Em làm gì vậy? Gắp lại đi.”
“Em không thích ăn gan heo.”
“Không được, không được kén ăn!”
Anh nghiêm mặt nói.
Không biết khí thế áp bức đó anh học từ ai.
Từ nhỏ tôi đã sợ anh, lúc này anh vừa lạnh mặt, tôi càng sợ hơn.
Tôi tủi thân bĩu môi.
Lại gắp gan heo về.
Mặt như chịu cực hình, nhét vào miệng.
Anh tôi nhìn chằm chằm tôi ăn.
Thấy tôi thật sự ăn rất khổ sở, anh thở dài đứng dậy đi mua nước cho tôi.
Đúng lúc này, Minh Dã nhắn tin tới.
“Đang làm gì đó, bé cưng?”
“Ăn cơm, gan heo khó ăn quá.”
Tôi chụp một tấm khay cơm gửi qua.
“Khó ăn thì đừng ăn.”
Tôi: “Không được…”
Tôi đang định nói mình thiếu máu, lần nào ăn gan heo cũng bị người nhà giám sát.
Anh tôi đã mua nước về.
“Đang nhắn với ai?”
Nhanh vậy?
Tôi giật mình, nào dám để anh biết mình đang yêu qua mạng.
“Không… không ai cả, bạn thôi.”
Anh tôi không nghi ngờ, đưa nước cho tôi.
“Uống cho trôi họng rồi tập trung ăn.”
“Vâng.”
Tôi xúc cơm vào miệng.
Nhìn vẻ thong thả của anh tôi, tôi cân nhắc mở lời.
“Anh ơi, cho em ít tiền tiêu đi.”
“Đợt trước chẳng phải mới chuyển cho em một khoản à?”
“Đầu năm học phải mua nhiều thứ, tiêu hết rồi.”
Tôi đáng thương nhìn anh.
Anh tôi bất lực, lấy điện thoại ra.
“Chuyển cho em rồi.”
Tôi vui vẻ lấy điện thoại ra xem.
“Cảm ơn… hả? Sao ít vậy?”
Trước đây anh toàn chuyển cho tôi 10.000 tệ.
Lần này mất một số 0.