Tôi Bị Dị Ứng Với Trứng

Chương 1



Chương 1

Trong đĩa cà chua đỏ au có lẫn vài mẩu trứng vụn.

Không nhiều, nhưng vô cùng chướng mắt.

Cái dạ dày vừa mới hồi phục của tôi co thắt mấy cái. Tôi cố nuốt xuống cảm giác buồn nôn đang trào lên cổ họng.

Mẹ tôi từ bếp bước ra, tươi cười gọi cả nhà ăn cơm.

Bố tôi đứng sau lưng đẩy tôi một cái.

“Đứng ngây ra đó làm gì? Mau vào ăn đi.”

Nhưng hai chân tôi như bị đổ chì, không nhúc nhích nổi.

“Mẹ con muốn bồi bổ cho con nên sáng nay dậy sớm ra chợ mua đồ đấy. Con nhìn xem, cá diếc hấp, sườn hầm khoai môn, còn có cà chua xào…”

Ánh mắt bố tôi dừng lại trên những mẩu trứng lẫn trong đĩa cà chua. Người ông khựng lại một giây.

Mẹ tôi cười gượng, giả vờ vỗ đùi hối lỗi.

“Ôi, xem mẹ này, bận quá lại quên mất. An Ninh không ăn trứng.”

“Nhưng cơ thể con đã khỏe rồi, bác sĩ cũng cho con xuất viện rồi mà. Ăn vài miếng chắc không sao đâu nhỉ?”

Giọng điệu thăm dò này tôi đã quá quen.

Trong hai mươi năm cuộc đời tôi, ngày nào nó cũng xuất hiện ba lần.

Bữa sáng, bữa trưa, bữa tối.

Tôi nhìn chằm chằm mẹ mình, nhớ lại ngày tôi xuất huyết dạ dày, bà đứng bên giường bệnh khóc lóc thề thốt:

“An Ninh, mẹ sai rồi. Sau này mẹ sẽ không ép con ăn trứng nữa.”

Nhưng bây giờ, tôi xuất viện còn chưa được một tiếng.

Bà lại bắt đầu rồi.

Bác sĩ nói, phản ứng bài xích của tôi với trứng đã bị sự hành hạ suốt hai mươi năm của mẹ tôi làm nặng đến mức trở thành chướng ngại tâm lý.

Tôi nhất định phải học cách từ chối.

Tôi nhắm mắt, hít sâu một hơi.

Tôi ngồi xuống bàn ăn, gắp mỗi món một ít, duy chỉ có đĩa cà chua xào trứng là tránh đi.

“Mẹ, mẹ vất vả rồi.”

“Nhưng món cà chua xào trứng này, con không ăn đâu.”

Mặt mẹ tôi lập tức sầm xuống. Bà đặt mạnh đôi đũa sắt lên bàn, phát ra tiếng va chạm chát chúa.

Bố tôi lập tức tiếp lời:

“Hứa An Ninh, xin lỗi mẹ con ngay!”

“Con chỉ không ăn trứng thôi, tại sao phải xin lỗi?”

Câu này còn chưa nói xong, mắt mẹ tôi đã đỏ lên.

Cảnh tượng ấy càng châm thêm lửa giận của bố tôi. Ông bật dậy, cầm thìa xúc bốn năm thìa cà chua xào trứng đổ vào bát tôi.

“Mẹ con vất vả nấu cho con bao nhiêu món ngon như vậy, con không biết cảm ơn thì thôi, còn kén cá chọn canh!”

“Con ăn một miếng để mẹ con vui thì có làm sao? Chết được à?”

Bát cà chua xào trứng bị đặt mạnh xuống trước mặt tôi.

Nước sốt bắn lên tay tôi. Bên tai là tiếng mẹ tôi sụt sùi khóc.

Tôi lấy trong túi ra bệnh án, hóa đơn viện phí, và cả chiếc áo dính máu ngày tôi xuất huyết dạ dày chưa kịp giặt.

Tôi vô cảm nói:

“Không chết ngay. Nhưng nếu lại vào viện, sẽ tốn rất nhiều, rất nhiều tiền.”

Gương mặt bố tôi từ giận dữ chuyển sang xanh mét. Miệng ông mấp máy, muốn mắng gì đó nhưng bị câu nói của tôi chặn cứng.

Giằng co một lúc, mẹ tôi đột nhiên đứng dậy, đổ cả bát cà chua xào trứng vào thùng rác.

“Được được được, đều là lỗi của tôi!”

“Tôi đúng là số khổ cả đời, ngày nào cũng đem lòng tốt của mình đổi lấy sự lạnh nhạt của con gái, tự chuốc khổ vào thân!”

Mỗi động tác của bà đều gây ra tiếng động rất lớn, khiến tim tôi run lên từng đợt.

Vứt xong rác, bà quay vào bếp múc lại cho tôi một bát cơm.

“Ăn đi!”

Tôi cầm đũa, gắp một miếng cơm cho vào miệng nhai.

Ngay giây tiếp theo, sắc mặt tôi thay đổi.

Tôi lập tức phun toàn bộ cơm ra.

Chương 2

Trong vị ngọt của hạt cơm có lẫn một mùi trứng nhàn nhạt.

Nó chui vào khoang miệng, rồi xuống thực quản của tôi.

Lồng ngực tôi phập phồng dữ dội, hơi thở trở nên gấp gáp.

Tôi không phân biệt nổi đó là do ăn phải trứng, hay do bị mẹ chọc tức.

Cơn giận vừa nén xuống của bố tôi hoàn toàn bùng nổ. Ông ném đôi đũa vào mặt tôi.

“Hứa An Ninh, bố nhịn con lâu lắm rồi đấy! Mẹ con đã đổ cà chua xào trứng đi rồi, con còn muốn giở trò gì nữa?”

Tôi bới cơm ra xem, quả thật không thấy trứng.

Nhưng phản ứng dị ứng của cơ thể tôi không biết nói dối.

Tôi thở dốc, lạnh lùng nhìn mẹ.

“Mẹ trộn trứng vào cơm, đúng không?”

“Không có! Mẹ rảnh đâu mà làm chuyện đó.”

Miệng mẹ tôi phủ nhận, nhưng ánh mắt bà lại chớp nhanh hai lần.

Lửa giận trong tôi lập tức bốc lên. Tôi vừa cầm điện thoại lên định kiểm tra camera, bố tôi đã giật lấy điện thoại, ném xuống đất vỡ tan.

“Ăn bữa cơm cũng kén chọn đủ kiểu, còn có mặt mũi đi kiểm tra camera. Mẹ con là người giúp việc của con à?”

Rồi ông quay sang nói với mẹ tôi:

“Sau này đừng nấu cơm cho nó nữa. Thích ăn thì ăn, không ăn thì nhịn chết đói đi!”

Nói xong, ông tức giận hẹn bạn ra ngoài ăn cơm.

Khoang miệng tôi ngứa ran, cổ họng càng lúc càng sưng khó chịu. Tôi lao vào nhà vệ sinh, lấy cốc súc miệng súc đi súc lại.

Ngoài cửa, mẹ tôi vừa rồi còn tủi thân, bỗng hạ giọng gọi điện cho bạn thân.

“Tôi làm theo lời bà, nghiền trứng thành bột rồi trộn vào nước vo gạo, nó ăn rồi.”

“Tôi thấy cũng chẳng có vấn đề gì đâu. Nó vẫn còn sức cãi nhau với bố nó kia mà, làm gì nghiêm trọng như bác sĩ nói.”

Tôi chết lặng. Đầu ngón tay run không ngừng, dạ dày co thắt càng dữ dội hơn.

Đầu bên kia, người bạn thân của mẹ tôi vẫn tiếp tục chỉ cách:

“Dị ứng với chẳng không dị ứng, chẳng qua là do nhà bà chiều nó kén ăn quá thôi!”

Chương tiếp
Loading...