Tôi Bị Dị Ứng Với Trứng
Chương 2
“Lát nữa nếu nó lại lên cơn, bà cứ để nó nhịn. Trị một lần là khỏi hết bệnh.”
Bà ta còn cam đoan với mẹ tôi:
“Bà cứ yên tâm. Con tôi dị ứng đậu phộng, tôi cũng chữa như thế mà khỏi đấy.”
Có “tiền lệ” của bà ta, mẹ tôi càng mạnh tay hơn.
Đến khi tôi phát hiện có gì đó không ổn, bà đã khóa trái cửa nhà vệ sinh từ bên ngoài.
Cũng đúng khoảnh khắc ấy, cổ họng đang ngứa rát của tôi trào lên vị tanh của máu. Những mao mạch dưới da nổi lên thành từng vệt dữ tợn.
Tôi bám lấy tay nắm cửa, đập cửa kêu cứu.
“Mẹ! Con khó chịu lắm, mau mở cửa!”
Ban đầu mẹ tôi định giả vờ như không có ở nhà, nhưng không chịu nổi tiếng gào xé lòng của tôi.
Bên ngoài cửa, giọng bà vẫn bình tĩnh, thậm chí còn mang theo chút khinh thường.
“Hứa An Ninh, mẹ cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi.”
“Con là do mẹ sinh ra, mẹ còn không hiểu con sao?”
“Hôm nay dù con có giả vờ giống đến đâu, cái tật kén ăn này cũng phải sửa cho mẹ!”
Nhà vệ sinh vốn đã nhỏ, cửa lại bị khóa khiến không khí càng ngột ngạt.
Tôi không còn sức giải thích, chỉ dùng chút ý thức cuối cùng cầu xin bà mở cửa.
“Mẹ… con xin mẹ… đưa con đi bệnh viện trước đã…”
“Không được!”
Mẹ tôi từ chối dứt khoát.
Tim tôi lạnh ngắt. Tôi hoàn toàn thất vọng về mẹ mình.
Ngay khi cả người tôi mềm nhũn ngã xuống đất, bên ngoài bỗng vang lên giọng bà nội.
“Ninh Ninh đâu rồi?”
Bà nội dùng hết sức đẩy mẹ tôi ra. Khi cửa mở, nhìn thấy tôi trong khoảnh khắc ấy, mặt bà trắng bệch vì sợ.
“Cô muốn hại chết cháu gái bảo bối của tôi à?!”
Chương 3
Khi tôi tỉnh lại, trong phòng bệnh chỉ còn mẹ tôi.
Bà mở hộp cơm với vẻ mặt vô cảm, dùng giọng lạnh lẽo cực độ nói với tôi:
“Bà nội con bị dọa đến mức phát bệnh tim phải nhập viện. Bố con tức quá, đã dọn sang nhà chú Vương ở rồi.”
“Hứa An Ninh, con giỏi lắm!”
Mỗi chữ mẹ tôi nói ra đều như nghiến qua kẽ răng, cứ như tất cả mọi chuyện đều vì tôi không ăn trứng mà ra.
Tôi chợt nhớ lần đầu tiên mình dị ứng trứng hồi còn nhỏ.
Đêm hôm đó, mẹ tôi chân trần bế tôi chạy đi cấp cứu. Nước mắt bà rơi lên trán tôi, bà tự trách mình không nên cho tôi ăn trứng.
Nhưng ngay ngày hôm sau, bà lại không tin, tiếp tục cho trứng vào món ăn.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy.
Bà kiên trì suốt hai mươi năm, tôi chống cự suốt hai mươi năm.
Tôi từng đi bệnh viện làm xét nghiệm dị ứng, từng lấy những tin tức người ta dị ứng đến chết ra để cảnh báo mẹ.
Cuối cùng đổi lại chỉ là một câu chắc nịch:
“Kén ăn mà còn kiếm nhiều lý do thế!”
Tôi liếc nhìn hộp cơm. Không ngoài dự đoán, bên trong có mấy quả trứng.
Mẹ tôi nhìn tôi, tôi nhìn trứng, rồi bật cười khẽ.
Đó là nụ cười bất lực từ tận đáy lòng, nụ cười của người bị dồn đến đường cùng.
Mẹ tôi đưa đũa cho tôi, lạnh lùng nói một câu:
“Ăn đi.”
Bà đợi tôi phản kháng. Có lẽ trong miệng bà đã chuẩn bị sẵn lời để tiếp tục đối phó với tôi.
Nhưng không có.
Bởi vì ngay lúc đó, tôi đột nhiên nhận ra, để đối phó với mẹ tôi chỉ còn một cách cuối cùng.
Tôi dùng bàn tay đang cắm kim truyền nhận lấy đôi đũa.
Dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của mẹ, tôi cam chịu gắp một quả trứng bỏ vào miệng nhai.
Quả thứ hai, quả thứ ba.
Ăn xong, tôi ngẩng đầu hỏi bà:
“Còn không?”
Trong mắt mẹ tôi lóe lên một tia kinh ngạc, ngay sau đó là vui mừng.
Bà nhanh nhẹn lấy từ túi cơm ra thêm một hộp trứng đầy.
Tôi đổi sang dùng thìa, không nhai nữa, cứ thế nuốt từng miếng lớn.
Cổ họng tôi bị trứng lấp đầy, căng đến mức như sắp nổ tung. Mỗi tế bào trong cơ thể đều đang gào thét dữ dội.
“Đừng ăn nữa! Ăn nữa sẽ chết đấy!”
Động tác trên tay tôi không dừng lại. Cả hộp trứng trôi xuống bụng.
Lần đầu tiên trong đời, trên mặt mẹ tôi hiện ra nụ cười mãn nguyện.
Bà gọi điện cho bạn thân, không kịp chờ mà khoe:
“Cách bà dạy quả nhiên có tác dụng. Con gái tôi thật sự không kén ăn nữa rồi, vừa rồi nó ăn hết cả một hộp trứng.”
Tôi hỏi bà:
“Còn không?”
Mẹ tôi vô thức lấy từ trong ba lô ra một túi nhựa to bằng cái đầu, bên trong toàn là trứng.
Lần này, tôi ném cả thìa đi, hai tay bốc trứng.
Tôi liên tục nhét vào miệng.
Tay tôi sưng đỏ to như cái bánh bao. Toàn thân như có hàng triệu con kiến đang bò.
Trong dạ dày cuộn lên từng đợt, đau đến mức dây thần kinh của tôi giật lên từng cơn.
Tôi không nhịn nổi nữa, nôn ra. Mảnh trứng vụn lẫn với máu đỏ tươi đặc quánh.
Nụ cười nơi khóe miệng mẹ tôi cứng đờ.
Lúc này bà mới muộn màng nhận ra có gì đó không ổn. Tay chân bà luống cuống, không biết phải làm sao.
“An Ninh, đừng ăn nữa.”
Nhưng tôi không nghe.
Bên tai tôi vang lên tiếng ù ù nổ tung. Tôi chỉ nghe thấy tiếng tim đập như sắp nổ.
Một tay tôi vừa nhét trứng vào miệng, tay còn lại đã lập tức nhét tiếp. Miệng tôi phồng đầy trứng.
Vừa nuốt xuống lại nôn ra.
Mẹ tôi cuống đến mức vỗ vào mặt tôi.
“An Ninh, mẹ đang nói với con đấy, con có nghe thấy không?”
Một vũng máu lớn phun ra từ miệng tôi. Trên giường, trên quần áo, trên mặt mẹ tôi, trên tay bà…
Khắp nơi đều là trứng và máu.
Bà đưa tay muốn móc trứng ra khỏi miệng tôi, nhưng tốc độ của bà không nhanh bằng tốc độ tôi tự nhét vào.
Mẹ tôi hét lên ra lệnh:
“Hứa An Ninh! Người con sắp sưng phù lên rồi, mau nôn hết trứng ra!”
“Sau này mẹ không bao giờ ép con ăn trứng nữa!”
Nhưng mẹ à, lời hứa của mẹ là giả.