Tôi Giả Vờ Tha Thứ Rồi Phản Đòn

Chương 1



Vừa cho con bu’ xong quay ra ăn cơm, tôi phát hiện cả bàn đã bị ăn sạch, chỉ chừa lại chút nước canh loãng.

Tôi không khóc không làm loạn, bế con đi hỏi khắp cả thôn.

“Bác gái, nhà bác ăn cơm chưa ạ? Cháu cho con bú xong thì trong nhà ăn hết sạch rồi… À ăn rồi ạ? Vậy cháu sang hỏi nhà khác.”

“Bác trai, cháu có thể sang nhà bác ăn ké một bữa không? Cháu đang cho con bú mà nhà chồng không chừa cơm cho cháu. Cháu đói một bữa cũng không sao, nhưng sợ không có sữa con đói…”

Chưa đầy nửa tiếng, cả thôn đều biết nhà chồng tôi ngược đãi con dâu.

01.

“Vợ à, mau ra ăn cơm đi, đồ ăn nguội mất rồi. Bọn anh ăn xong hết rồi.”

“Hôm nay mẹ anh làm món gà ngon thật đấy, anh ăn no căng luôn rồi, giờ không nuốt nổi nữa.”

Chồng tôi, Trần Xuyên, vừa ợ vừa bước vào phòng ngủ.

Tôi gật đầu, nhẹ nhàng đặt con bé Lệ Chi vừa bú no xuống giường.

Đúng lúc bụng đói cồn cào. Con bé ăn khỏe quá, cảm giác như sắp hút cạn tôi luôn rồi.

Nghe chồng nói hôm nay mẹ chồng làm gà xào, trong lòng tôi cũng có chút mong đợi.

Dù sao anh ta cũng thường xuyên khoe trước mặt tôi món gà mẹ mình nấu ngon đến mức nào.

Tôi đứng dậy đi ra bàn ăn.

Nhưng vừa tới nơi, tôi lập tức khựng lại.

Trên bàn ngoài một đĩa màn thầu với một đĩa dưa muối ra thì chỉ còn một cái đĩa trống.

Cũng không hẳn là trống hoàn toàn.

Trong đĩa vẫn còn chút nước canh, lác đác vài cọng hành nổi lên.

Tôi sững người, nghĩ bụng chẳng lẽ bọn họ đã múc phần cho tôi để trong nồi rồi?

Tôi vội vàng chạy vào bếp, mở hết từng cái nắp nồi ra xem.

Kết quả tất cả đều sạch bong kin kít.

Đừng nói thức ăn, ngay cả chút cặn cũng chẳng có.

Cho nên…

Bọn họ ăn sạch hết rồi?

Chỉ chừa cho tôi chút nước canh???

Một luồng lửa lập tức bốc lên trong lòng tôi.

Tôi thật sự không dám tin bọn họ lại đối xử với một người đang cho con bú như thế.

Đúng lúc ấy, mẹ chồng Lý Xuân Lệ nghe thấy động tĩnh liền chậm rãi bước ra khỏi phòng, cười như không cười nhìn tôi:

“Giai Giai, con đứng ngây ra đó làm gì? Mau ăn cơm đi.”

“Ăn nhiều vào, con gầy quá đấy. Người gầy nhìn chẳng có phúc khí gì cả.”

“À đúng rồi, lát ăn xong tiện thể rửa luôn bát đũa nhé. Nhà chúng ta có quy củ, ai ăn cuối cùng thì người đó rửa bát.”

Nghe bà ta nói, tôi tức đến bật cười.

Không chừa thức ăn cho tôi thì thôi.

Còn bắt tôi ăn xong phải rửa bát?

Cái bàn trống trơn thế này tôi ăn cái gì?

Ăn nước canh à?

Có ai bắt nạt người khác kiểu này không?

02.

Tôi và Trần Xuyên yêu nhau tự do, năm ngoái vừa kết hôn.

Năm nay sinh ra bảo bối nhỏ Lệ Chi của tôi.

Bình thường chúng tôi vẫn sống ở Bắc Kinh.

Tôi là dân Bắc Kinh chính gốc, còn chồng là người tỉnh ngoài thuộc khu Sơn Hà Tứ Tỉnh. Hai đứa quen nhau từ thời đại học.

Bố mẹ tôi đều làm trong cơ quan nhà nước. Tuy chỉ là viên chức nhỏ, nhưng vì cả hai đều là người Bắc Kinh bản địa, lại đều là con một nên ông bà nội ngoại đều để lại nhà cửa.

Thành ra điều kiện gia đình tôi khá ổn.

Còn chồng tôi tuy cũng là con một, nhưng bố mẹ đều là nông dân, dựa vào mấy mẫu ruộng sống qua ngày. Cả đời kiếm được bao nhiêu tiền chắc ở Bắc Kinh còn không mua nổi cái nhà vệ sinh.

Ban đầu tôi cũng có chút băn khoăn với mối quan hệ này.

Tôi sợ anh ta không phải người Bắc Kinh, sau này hai bên gia đình khác biệt quá sẽ dễ xảy ra mâu thuẫn.

Nhưng Trần Xuyên vừa gặp đã thích tôi, theo đuổi cực kỳ nhiệt tình, còn cam đoan sau này sẽ ở lại Bắc Kinh, chỉ lễ Tết mới về quê thăm nhà.

Tôi nghĩ như vậy cũng được.

Dù sao một năm cũng chẳng gặp bố mẹ chồng được mấy ngày, chắc sẽ yên ổn thôi.

Vậy nên chúng tôi ở bên nhau, yêu vài năm rồi thuận lý thành chương kết hôn.

Ngoại trừ lúc cưới có về quê anh ta một lần, còn lại đều sống ở Bắc Kinh. Sau khi sinh con, mọi thứ vẫn yên ổn.

Cho đến khi con hơn ba tháng tuổi.

Đột nhiên chồng tìm tôi thương lượng, nói quê anh ta có phong tục khi đứa trẻ đủ trăm ngày phải tổ chức tiệc trăm ngày để “thu hồi tiền mừng” đã từng đi trước đó.

Thật ra tôi không muốn về.

Con còn nhỏ quá, đi lại vất vả.

Hơn nữa quê chồng là nông thôn, nhà vệ sinh vẫn là hố xổm ngoài sân, gọi đồ ăn không tới, nhận chuyển phát cũng bất tiện, tôi thật sự không quen sống kiểu đó.

Nhưng không chịu nổi anh ta năn nỉ mãi, nói nếu không về sẽ bị người trong thôn bàn tán.

Cuối cùng tôi vẫn bế con theo về.

Dù sao vợ chồng sống với nhau cũng phải biết nhường nhịn, anh ta đối xử với tôi không tệ, tôi cũng nên nghĩ cho anh ta một chút.

Vậy thì về một chuyến thôi.

Nhưng kể từ lúc đặt chân về quê chồng, dù có ngốc đến đâu tôi cũng nhận ra có gì đó không đúng.

Mẹ chồng Lý Xuân Chi không còn nhiệt tình hỏi han như trước nữa, thái độ bắt đầu lạnh nhạt.

Ngày đầu chúng tôi về, giường đất lạnh ngắt thì thôi đi, dép trong nhà cũng chỉ mua cho mỗi con trai bà ta.

Bà ta bảo không biết tôi đi size bao nhiêu, bảo tôi “tạm đi đại”.

Chương tiếp
Loading...