Từ Bóng Tối Bước Ra Ánh Sáng

Chương 2



Rất có thể chỉ là quà tặng kèm.

Bị tôi vạch trần.

Chung Tuấn thoáng lộ vẻ lúng túng.

Nhưng rất nhanh lại trở về vẻ cao cao tại thượng.

“Em nghĩ linh tinh gì vậy?”

“Anh chỉ thấy ngoại hình em… hơi nhỏ nhắn, không hợp đeo nhẫn quá lớn, không chống nổi khí chất.”

“Nhỏ nhắn đâu phải chê em. Đó là kiểu dịu dàng thanh tú.”

“Được rồi, đừng làm loạn nữa. Nếu em thích, sau này anh mua cho em cái lớn hơn là được.”

Anh nói nhẹ bẫng.

Đúng vậy.

Anh có tiền.

Không thiếu chút tiền này.

Năm ngoái, chỉ vì Tống Nghiên nói khó thở.

Anh lập tức bỏ ra năm mươi triệu, thuê chuyên cơ mời cả một đội chuyên gia hô hấp từ nước ngoài sang.

Ba ngày kiểm tra.

Kết luận cuối cùng—

Không tìm ra nguyên nhân.

Chỉ khuyên nghỉ ngơi.

Năm mươi triệu.

Coi như ném xuống biển.

Năm kia.

Tống Nghiên nói muốn ngắm cực quang.

Anh trực tiếp mua quyền sử dụng một chiếc máy bay tư nhân.

Đưa cô ta bay nửa vòng Trái Đất.

Sau khi trở về.

Tống Nghiên nói mình mệt.

“Bệnh” lại “nặng hơn”.

Anh lại bỏ thêm mấy chục triệu.

Mời hơn mười chuyên gia hội chẩn.

Kết quả—

Vẫn không ai tìm ra bệnh.

Bao năm qua.

Số tiền anh tiêu vì Tống Nghiên…

Ít nhất cũng hơn trăm triệu.

Còn với tôi.

Đến một chiếc nhẫn cầu hôn tử tế…

Anh cũng không nỡ mua.

Phía sau, giọng Tống Nghiên hoảng hốt vang lên:

“Tiểu Tích…”

“Em đừng giận anh và anh Tuấn nữa… là em không tốt.”

“Em sẽ nói với họ… em không khỏe… em không lên sân khấu nữa…”

“Anh Tuấn… ngực em lại khó chịu rồi… có phải sắp phát bệnh không…”

Phía sau lập tức hỗn loạn.

Bậc thềm sân khấu đã ở ngay trước mắt.

Tôi nhấc chân.

Chuẩn bị bước lên—

Một xô chất lỏng lạnh buốt đổ ập xuống từ phía sau đầu.

Chảy vào cổ áo.

Men theo gáy.

Thấm ướt toàn bộ lưng tôi.

Màu đỏ.

Mùi hóa chất nồng nặc.

Dính đặc trên từng tấc da thịt.

Tôi chết lặng.

Tống Dụ An cầm chiếc xô rỗng.

“Anh…”

Cổ họng tôi nghẹn lại.

Tống Dụ An nhìn khuôn mặt tái nhợt của tôi.

Giọng bình thản.

“Giờ em đâu còn thời gian lên nhận giải nữa.”

“Cứ để Tiểu Nghiên thay em đi.”

“Dù sao vinh dự cuối cùng cũng vẫn là của em.”

“Hơn nữa Tiểu Nghiên xinh đẹp như vậy.”

“Mọi người còn sẽ khen em là tiên nữ.”

“Sau này em giải thích thân phận thật, người ta chỉ càng thấy em là cô em gái biết yêu thương chị.”

Anh vỗ nhẹ vai tôi.

“Anh là người từng trải.”

“Đường anh đi còn nhiều hơn muối em ăn.”

“Đừng bướng nữa.”

“Nghe lời anh.”

“Bây giờ đi thay quần áo đi.”

________________________________________

03

Tôi đột nhiên không hiểu.

Từ khi nào anh trai lại trở thành như vậy.

Hồi nhỏ.

Anh cõng tôi trèo tường đi mua kẹo hồ lô.

Lúc trèo, đầu gối anh bị đập trầy.

Tôi thấy vậy, lo lắng hỏi:

“Anh ơi, có đau không?”

Anh không nói một tiếng.

Nhét kẹo hồ lô vào tay tôi rồi mới cười:

“Không đau, không đau. Chỉ cần Tiểu Tích vui, anh sẽ không đau.”

Sau này.

Để mua quà sinh nhật cho tôi.

Một con gấu bông giá mấy nghìn.

Anh đi làm ở công trường, khuân gạch rất lâu.

Lòng bàn tay bị mài đến nổi bọng máu.

Cũng không nói một lời.

Đúng lúc đó.

Một nhân viên hậu trường mặc áo ghi-lê—Tiểu Chu—cầm bộ đàm, nhìn thấy bộ dạng đầy sơn của tôi thì sững người.

“Tống… Tống tiểu thư, cô… sao vậy? May quá, vẫn còn kịp.”

“Lễ trao giải sẽ lùi lại một tiếng, vì có sự cố kỹ thuật.”

“Tống tiểu thư, tôi giúp cô tìm một bộ váy dự phòng để thay nhé?”

Cậu ta vừa nói vừa định quay đi.

Nhưng bị một bàn tay chặn lại.

Chung Tuấn không biết đã đứng đó từ lúc nào.

Anh ta túm cổ áo Tiểu Chu.

Sắc mặt âm trầm.

“Ai cho cậu xen vào?”

Tiểu Chu bị kéo đến mức gân cổ nổi lên.

“Chung… Chung tổng, tôi chỉ muốn giúp Tống tiểu thư thay đồ… quần áo cô ấy bẩn rồi…”

“Đi tìm phòng tài vụ thanh toán. Cậu bị sa thải rồi.”

Chung Tuấn chỉ ra cửa.

“Bây giờ, lập tức, cút khỏi khách sạn của tôi.”

Hôm nay.

Địa điểm tổ chức là khách sạn thuộc danh nghĩa của anh ta.

Anh ta có quyền quyết định tuyệt đối.

Tiểu Chu biết không thể biện minh.

Môi run run.

Cởi áo ghi-lê.

Cúi đầu.

Từng bước rời đi.

Đến cửa.

Cậu ta quay lại nhìn tôi một cái.

Trong ánh mắt đó không có oán trách.

Chỉ có… sự thương hại sâu sắc.

Tôi siết chặt nắm tay.

“Chung Tuấn.”

“Anh vì chống lưng cho Tống Nghiên, mà đuổi việc một người vô tội?”

“Đây là công việc của cậu ấy. Mỗi tháng cậu ấy phải dựa vào đồng lương này để nuôi gia đình.”

Chung Tuấn còn chưa kịp nói.

Tống Nghiên đã ôm đầu:

“Mọi người đừng cãi nữa… em hơi khó chịu… không muốn lên sân khấu.”

“Tiểu Tích, chị đưa em về phòng nghỉ thay đồ nhé, tiện thể nghỉ ngơi một chút.”

Không hiểu vì sao.

Tôi lại đi theo cô ta vào phòng nghỉ.

“Tiểu Tích, em ngồi đi—”

Tôi không ngồi.

Tống Nghiên đi đến trước bàn trang điểm.

Cầm lấy một chai nước hoa, xịt hai cái.

Động tác ung dung.

Hoàn toàn không giống một người bệnh.

“Tiểu Tích, đừng giãy giụa nữa.”

“Chúng tôi đều là vì tốt cho em… không phải sao?”

Cô ta dừng lại trước mặt tôi.

Đưa tay muốn chạm vào mặt tôi.

Tôi quay đầu tránh đi.

“Chị.”

“Họ đã thiên vị chị bao nhiêu năm.”

“Vì sao chị vẫn muốn cướp nốt những thứ cuối cùng của em?”

Tay cô ta dừng giữa không trung.

Rồi chậm rãi thu lại.

Nụ cười trên mặt nhạt đi trong chốc lát.

Sau đó lại cong lên.

“Bởi vì…”

“Tôi ghét cô.”

Nói được một nửa.

Cô ta đột nhiên loạng choạng.

Ngã ngửa ra sau.

“Bịch—”

Ngã xuống đất.

Ôm đầu gối.

Bật khóc chói tai.

Tôi còn chưa kịp phản ứng.

Cửa phòng nghỉ bị đẩy bật ra.

________________________________________

04

Chung Tuấn và Tống Dụ An một trước một sau xông vào.

Nhìn thấy Tống Nghiên ngã trên đất.

Sắc mặt cả hai cùng biến đổi.

“Tiểu Nghiên!”

“Có chuyện gì vậy?”

Tống Nghiên dựa vào lòng Chung Tuấn.

Nước mắt rơi từng giọt lớn.

“Là em không cẩn thận… tự em đứng không vững nên ngã…”

“Không liên quan đến Tiểu Tích…”

Miệng nói không liên quan.

Nhưng tay lại nắm chặt tay áo Chung Tuấn.

Cả người run như lá rụng.

Chung Tuấn ngẩng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt lạnh như có độc.

“Tống Minh Tích, em điên rồi à? Chị em sức khỏe yếu như vậy, em còn đẩy chị ấy?”

“Em không đẩy.”

“Tôi tận mắt thấy!” Tống Dụ An gầm lên.

“Em đứng gần như vậy, chị em ngã ra sau, không phải em đẩy thì là ai?”

Một người lau nước mắt.

Một người vỗ lưng.

Cảnh tượng này…

Giống hệt một vở kịch tệ hại đã diễn đi diễn lại vô số lần.

“Tống Minh Tích.”

Tống Dụ An ôm Tống Nghiên đi ra ngoài.

Ánh mắt nhìn tôi đầy chán ghét.

“Ông trời biết rõ nội tâm em xấu xí đến mức nào…”

“Nên mới cho em một gương mặt xấu xí như vậy.”

Chung Tuấn đỡ bên kia.

Cúi đầu dỗ dành:

“Đừng khóc nữa, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

“Em không khỏe lại, anh sẽ không kết hôn. Chuyện của anh với cô ta cứ để đó đã, em đừng nghĩ nhiều.”

Tống Nghiên bật cười qua nước mắt.

Giọng mềm như bông.

“Đừng như vậy, anh Tuấn… Tiểu Tích nghe thấy sẽ buồn.”

“Vậy em phải mau khỏe lên chứ.”

Chung Tuấn nắm tay cô ta.

“Hôn lễ của anh mà không có em làm phù dâu thì không được.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...