Tỳ Bà Chỉ Ngọt Vì Nàng
Chương 2
“Không bàn chuyện lũ nam nhân thối tha đó nữa. Tỷ tỷ vốn thích ăn tỳ bà nhất, mau nếm thử đi, phụ thân vừa mới sai người mang tới…”
Sự hoảng loạn lướt nhanh qua đáy mắt Tạ Thái Vi. Nhưng ta vẫn nhìn thấy rõ.
Quả nhiên, tỷ ấy luôn biết.
Kiếp trước mãi đến lúc sắp chết, ta mới biết——
Lúc nghị thân, phụ thân chọn trúng hai huynh đệ Tiêu gia và để tỷ tỷ chọn trước. Tỷ tỷ yêu thơ thư, chọn thứ tử Tiêu gia tương lai sẽ làm Hữu tướng. Tài tử giai nhân, mến mộ lẫn nhau. Vốn dĩ nên là như thế.
Nhưng sau đó không biết phụ thân nghe ngóng từ đâu, rằng năm xưa Tiêu gia sinh đôi, từng mời Quốc sư xem bói. Một trong hai đứa con sẽ chết trẻ.
Tiêu Sách An là võ tướng, cơ thể khỏe mạnh vượt xa người thường. Còn Tiêu Vân Lan từ nhỏ ốm yếu nhiều bệnh. Lời tiên đoán của Quốc sư, tám chín phần mười là đúng.
Phụ thân hoảng sợ, sợ Tiêu Vân Lan đoản thọ không sống được bao lâu, liền ngay trong đêm hoán đổi hôn ước. Đẩy tên ma ốm Tiêu Vân Lan cho ta.
Tỷ tỷ tiếc vinh hoa phú quý, lại tiếc nuối tài hoa của Tiêu Vân Lan. Cậy tỷ phu quanh năm trấn thủ biên giới, tỷ ấy lén lút thư từ qua lại với phu quân ta mỗi ngày. Chỗ tốt ở cả hai bên, tỷ ấy chiếm trọn.
Tỷ tỷ nhìn quả tỳ bà đưa đến tận miệng. Do dự, giơ tay ra, rồi lại rụt về: “Thính Lan, ta…”
“Mấy ngày nay Thái Vi bị lạnh bụng, đại phu dặn nên bớt ăn đồ lạnh.” Phụ thân bỗng lên tiếng nói đỡ cho tỷ ấy.
Ta đành rút tay về. Dù sao chuyện muốn chứng thực cũng đã rõ ràng. Ta tiện tay ném quả tỳ bà về giỏ. Thầm than bản thân quả thực ngu ngốc đến cùng cực.
Tạ Thái Vi vốn chuộng ngọt, sợ chua. Quả tỳ bà mỗi năm ta ăn đều chua ê răng, thế mà ta chưa từng mảy may nghi ngờ.
Chương 03
Về chuyện hôn sự, phụ thân còn muốn khuyên thêm. Nhưng lời ra đến miệng đã bị ta chặn lại:
“Phụ thân là Đại Lý Tự Khanh, xưa nay luôn công bằng, trọng chữ tín nhất. Chắc hẳn phụ thân cũng không muốn thấy nữ nhi hủy ước, làm kẻ tiểu nhân thất tín chứ?”
Ông lúc này mới đành ngậm miệng lùi bước. Thật vất vả mới tiễn được hai người họ đi, ta lập tức trở về viện.
Mài mực múa bút, viết thư cho mẫu thân. Xin người mau chóng giúp ta kén một môn hôn sự, tốt nhất là mối vừa đến nơi đã có thể gả đi ngay.
“…Nếu có nam nhi phù hợp, mong nương sớm xem mắt giúp nữ nhi. Không cầu gia thế hiển hách, chỉ cầu nhân phẩm đoan chính.”
Đúng vậy, vừa rồi ở tiền sảnh, ta đã lừa phụ thân. Căn bản chẳng có hôn ước nào cả.
Niêm phong thư lại, ta sai người lập tức cưỡi ngựa phi ngày đêm gửi đi.
Kiếp này, ta cái gì cũng không cần. Không cần mối nhân duyên tốt mà khắp kinh thành ca tụng. Không cần người phu quân dưới một người trên vạn người. Chỉ cần có thể tránh xa bọn họ, là đủ rồi.
Cứ ngỡ sau ngày hôm đó, chuyện thành thân với Tiêu Vân Lan sẽ kết thúc. Nào ngờ chỉ mấy ngày sau, người của Tiêu gia đã đến.
Ta vừa bước vào tiền sảnh, đã nghe thấy tiếng nức nở kìm nén. Khóe mắt Tạ Thái Vi đỏ hoe. Trên bàn đặt hai chiếc tráp dài. Giọng phụ thân khàn khàn:
“Tin tức từ Giang Nam truyền về, đại lang nhà họ Tiêu bị Oa khấu phục kích, đã tử trận rồi.”
Bước chân ta khựng lại. Có khoảnh khắc ta bàng hoàng. Tiêu Sách An… chết rồi?
Kiếp trước, chàng rõ ràng sống rất tốt. Vì có công tiêu diệt Oa khấu, chàng còn được phong hầu. Người tỷ tỷ tốt của ta vừa gả vào Tiêu phủ đã lập tức được phong cáo mệnh. Cớ sao kiếp này lại xảy ra cơ sự?
Khóe mắt Tiêu Vân Lan hơi đỏ. Trông có vẻ giống hệt một người đệ đệ tốt vừa mất đi huynh trưởng.
Phụ thân thở dài thườn thượt. Nhưng ta biết, người ông tiếc nuối chưa chắc đã là Tiêu Sách An, mà là Tạ Thái Vi.
Ông tráo đổi hôn ước, chẳng qua là đoán người mất sớm sẽ là Tiêu Vân Lan. Nhưng giờ đây, kẻ chết trẻ lại là Tiêu Sách An.
Chưa đợi phụ thân ta kịp hối hận đến xanh ruột, Tiêu Vân Lan đã mở lời trước. Giọng hắn thiết tha, mang theo vẻ bi thương được diễn rất khéo:
“Sắp đến ngày đại hôn rồi, đại ca lại rủi ro qua đời, Tiêu gia ta thực sự có lỗi với đại cô nương nhà họ Tạ. Nghĩ đi nghĩ lại, ta nguyện vai gánh hai phòng, thay đại ca thực hiện hôn ước.”
Chương 04
Mọi người trong phòng đều ngơ ngác. Hắn khựng lại một nhịp rồi nói tiếp:
“Trưởng ấu có thứ tự (lớn nhỏ phải có lề lối), trước tiên sẽ y theo kỳ hạn đón tẩu tẩu vào cửa. Đợi một thời gian nữa sẽ rước Thính Lan vào phủ. Như vậy, cả hai cọc hôn ước đều có thể vẹn toàn.”
Tạ Thái Vi đột nhiên ngẩng đầu lên. Dưới đáy mắt là sự vui sướng không kịp giấu giếm. Phụ thân như trút được gánh nặng, gật đầu đồng ý.
Chỉ có ta đứng yên tại chỗ, cảm thấy nực cười. Suy nghĩ một chút về câu nói “trưởng ấu có thứ tự” của hắn, ta đột nhiên chìm vào suy tư. Dò xét dáng vẻ đắc ý của Tiêu Vân Lan mà thấy kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ.
Đám hạ nhân trong phủ không nhịn được đều liếc trộm ta. Phu quân của chính mình đột nhiên phải chia sẻ với người khác, ta lại còn phải vào cửa sau. Quả là sự sỉ nhục nhường nào.
Chắc sợ ta làm ầm lên, Tiêu Vân Lan đưa bộ hỷ phục thuộc về ta ra trước:
“Thính Lan, nàng đừng nghĩ nhiều. Dù sớm hay muộn, nàng chung quy vẫn là thê tử của ta.”
Ta rủ mắt nhìn. Bộ hỷ phục màu đỏ thắm trong tráp, được thêu hoa văn sen tịnh đế bằng chỉ vàng. Trông có vẻ vô cùng hoa quý.
Còn chiếc tráp đặt trước mặt Tạ Thái Vi, kiểu dáng và hình thêu đều giống y đúc. Nhưng lại được may bằng gấm Phù Quang, dưới ánh mặt trời tỏa sáng rực rỡ lấp lánh.
Ta bỗng nhớ lại kiếp trước. Ba người cùng nhau ra thành đạp thanh ngắm cảnh.
Trong trướng, hắn cùng Tạ Thái Vi đàm luận thi từ, gảy đàn múa hát. Ta đang mang thai mấy tháng, lại như kẻ lạc loài. Đêm ngủ không sâu giấc, lúc tỉnh lại, bên cạnh không có ai.
Ta khoác áo ra khỏi doanh trướng. Ánh trăng mờ ảo. Phía xa xa thấy một bóng đen, tựa như hai người một ngựa, xếp chồng lên nhau.
Ta từ nhỏ mắc chứng quáng gà nên không nhìn rõ. Nhưng tai không điếc. Tiêu Vân Lan phát ra tiếng thở dốc kìm nén:
“Tẩu tẩu, thương ta với. Mấy ngày nay Tạ Thính Lan cậy mang thai luôn bám lấy ta, ta không tiện viết thư cho nàng, cũng không thể đến phủ tìm nàng… Ta nhớ nàng muốn chết.”
Giọng tỷ tỷ run rẩy mềm nhũn, nửa đẩy nửa đưa:
“Thính Lan vẫn đang mang cốt nhục của đệ trong doanh trướng, sao chúng ta có thể lén sau lưng muội ấy mà làm chuyện này?”
Chương 05
Tiêu Vân Lan bật cười, thấp giọng nói gì đó. Ta không nghe rõ. Chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân bốc lên.