Vết thương sau lần sinh con còn chưa khép lại

Chương 2



Tôi thay bộ đồ lao công đã chuẩn bị từ trước, đội mũ, đeo khẩu trang, rồi đẩy xe vệ sinh đi dọc hành lang.

Tôi tránh từng góc camera.

Mỗi bước đều được tính toán cẩn thận.

Những tuyến đường này, từ giai đoạn cuối thai kỳ, mỗi lần đến khám th/ai tôi đều âm thầm ghi nhớ.

Trong đầu tôi đã diễn tập chúng không biết bao nhiêu lần.

Tai nghe vang lên giọng Tô Duyệt.

Bình tĩnh.

Rõ ràng.

“Tiểu Vãn, khóa điện tử phòng tr/ẻ e/m đã xử lý xong.”

“Cậu có ba mươi giây.”

“Đừng sợ, mình đang đợi bên ngoài.”

Tôi siết chặt tay đẩy.

Sau đó hít sâu một hơi, mở cánh cửa nặng nề trước mặt ra.

Trong phòng tr/ẻ e/m, một hàng lồng ấp tỏa ra ánh sáng xanh nhạt lạnh lẽo.

Tôi chỉ nhìn một cái đã thấy bốn bảo bối của mình.

Chúng nhỏ xíu.

Da còn nhăn nheo.

Nhìn qua giống bốn chú khỉ con vừa chào đời.

Nhưng chúng ngủ rất ngoan.

Lồng ngực bé nhỏ khẽ phập phồng theo từng nhịp thở.

Đó là âm thanh dịu dàng nhất mà tôi từng nghe trên đời.

Trái tim tôi mềm xuống trong nháy mắt.

Đây là con của tôi.

Là má/u th/ịt r/ơi ra từ thân thể tôi.

Không phải công cụ để Phó gia khoe khoang.

Cũng không phải quân cờ để bọn họ tranh giành tài sản.

Tôi mở bốn chiếc vali đặc chế mang theo.

Bên trong là hệ thống duy trì sự sống di động mà tôi đã nhờ Tô Duyệt liên hệ đội ngũ giỏi nhất ở nước ngoài đặt làm riêng.

Mỗi chiếc vali đều có giá cao đến mức khó tưởng tượng.

Nhưng từng đồng tiền dùng cho chúng đều đến từ sự “ban ơn” của Phó Thận Ngôn.

Dùng tiền của anh ta, đưa huyết mạch của anh ta rời đi.

Trên đời này còn chuyện nào mỉa mai hơn sao?

Tôi cúi xuống bế từng đứa trẻ lên.

Động tác vừa thuần thục vừa nhẹ nhàng, không dám để chúng chịu chút khó chịu nào.

Trên người chúng vẫn còn vương mùi sữa non nhàn nhạt.

Hốc mắt tôi nóng lên.

Nhưng tôi ép nước mắt trở lại.

Bây giờ chưa phải lúc mềm yếu.

Tôi đặt bốn đứa bé vào trong vali, kiểm tra từng thiết bị một lần cuối.

Sau khi rời khỏi phòng tr/ẻ e/m, tôi cởi bộ đồ lao công ra, nhét xuống đáy xe vệ sinh.

Rồi tôi cúi đầu, giả làm người nhà bệnh nhân bình thường, đi theo lối thoát hiểm rời khỏi tòa nhà lạnh lẽo ấy.

Ngoài bãi đỗ xe của bệnh viện, Tô Duyệt đã đợi sẵn.

Tôi mở cửa xe, cẩn thận đặt bốn chiếc vali vào hàng ghế sau.

Tô Duyệt không hỏi thêm câu nào.

Cô ấy lập tức đạp ga.

Chiếc xe lao thẳng vào màn đêm.

Tôi quay đầu nhìn lại.

Tòa nhà bệnh viện càng lúc càng xa.

Căn phòng VIP trên tầng cao nhất vẫn sáng đèn.

Nó giống như một con mắt khổng lồ, lạnh lùng dõi theo tôi từ phía sau.

Tôi lặng lẽ siết chặt bàn tay.

Trong lòng chỉ còn lại một câu.

Phó Thận Ngôn.

Trò chơi này.

Bây giờ mới thật sự bắt đầu

2

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày vừa rơi xuống tầng cao nhất của bệnh viện tư nhân Nhân Hòa, tiếng hét đầu tiên đã xé toạc sự yên tĩnh trong khu VIP.

“Không thấy nữa rồi!”

Bảo mẫu phụ trách phòng tr/ẻ e/m đứng chôn chân trước bốn chiếc lồng ấp trống không, sắc mặt trắng bệch như bị rút sạch má/u.

Bốn lồng ấp vẫn còn vận hành bình thường.

Đèn vẫn sáng.

Thông số vẫn hiển thị ổn định.

Chăn nhỏ được gấp gọn gàng.

Ngay cả mùi sữa non nhàn nhạt trong không khí cũng chưa tan hết.

Nhưng bốn đứa bé không còn ở đó.

Bốn đứa trẻ mà cả Phó gia trông chờ suốt chín đời, bốn huyết mạch duy nhất vừa mới chào đời chưa đầy một ngày, cứ như vậy biến mất ngay dưới mí mắt bọn họ.

Bảo mẫu run rẩy lùi về sau hai bước.

Đầu gối mềm nhũn.

Cả người cô ta ngã phịch xuống sàn.

Nửa phút sau, chuông báo động nội bộ vang lên chói tai.

Bác sĩ trực ban, y tá, quản lý tầng, bảo vệ bệnh viện, toàn bộ đều bị gọi đến.

Hành lang khu VIP lập tức rối tung.

Có người kiểm tra camera.

Có người kiểm tra hệ thống cửa.

Có người gọi điện cho viện trưởng.

Có người vội vàng chạy đi thông báo cho nhà họ Phó.

Phó Thận Ngôn nhận cuộc gọi khi đang ở khách sạn bảy sao ven sông.

Trong căn phòng tổng thống rộng lớn, rèm cửa vừa được kéo ra một nửa.

Trên bàn còn đặt hai ly champagne uống dở.

Giang Noãn khoác áo choàng tơ tằm màu trắng ngồi trên ghế sofa, mái tóc dài xõa bên vai, vẻ mặt thỏa mãn sau một đêm được dỗ dành.

Phó Thận Ngôn vừa cài lại khuy áo sơ mi vừa nghe điện thoại.

Ban đầu, sắc mặt anh ta còn bình thản.

Nhưng chỉ ba giây sau, ngón tay anh ta bỗng siết chặt điện thoại.

“Cô nói gì?”

Giọng nói ấy lạnh xuống trong nháy mắt.

Đầu dây bên kia, quản lý bệnh viện sợ đến mức nói không thành câu.

“Phó tổng, bốn vị tiểu thiếu gia và tiểu tiểu thư… không còn trong phòng tr/ẻ e/m nữa.”

“Không còn là thế nào?”

Phó Thận Ngôn gần như gằn từng chữ.

“Là… là mất tích rồi ạ.”

Cả căn phòng đột nhiên im phăng phắc.

Ly champagne trong tay Giang Noãn khựng lại giữa không trung.

Sắc mặt cô ta thay đổi rất nhanh.

Từ kinh ngạc.

Đến hoảng hốt.

Cuối cùng là một tia lạnh lẽo khó che giấu.

“Mất tích?”

Cô ta đứng bật dậy, giọng run rẩy hỏi:

“Thận Ngôn, là ai làm? Có phải Lâm Vãn không? Chắc chắn là cô ấy không cam lòng, nên mới mang mấy đứa nhỏ đi đúng không?”

Phó Thận Ngôn không trả lời.

Anh ta sải bước đi ra ngoài.

Áo vest vắt trên cánh tay chưa kịp mặc, gương mặt u ám đến đáng sợ.

Tài xế bị gọi dậy trong đêm, lái xe như bay đến bệnh viện.

Khi Phó Thận Ngôn đến nơi, toàn bộ tầng VIP đã bị phong tỏa.

Viện trưởng đích thân đứng chờ ở cửa thang máy, trán đầy mồ hôi lạnh.

“Phó tổng…”

Một cái tát vang lên.

Viện trưởng bị đánh nghiêng mặt sang một bên, kính mắt rơi xuống đất vỡ tan.

“Bốn đứa trẻ sơ sinh.”

Phó Thận Ngôn nhìn ông ta, giọng nói nhẹ đến đáng sợ.

“Ở trong bệnh viện của ông, dưới sự giám sát của cả một đội bảo vệ, dưới sự chăm sóc của mười mấy y bác sĩ, cứ thế biến mất?”

Viện trưởng run đến mức chân đứng không vững.

“Chúng tôi đang kiểm tra camera, nhưng camera khu phía đông tối qua bị nhiễu hai phút. Khóa điện tử phòng tr/ẻ e/m cũng không có dấu hiệu phá hoại. Người vào phòng… dùng quyền truy cập hợp lệ.”

Quyền truy cập hợp lệ.

Năm chữ ấy giống như một cái tát nữa giáng thẳng vào mặt Phó Thận Ngôn.

Anh ta lạnh giọng hỏi:

“Ai?”

Viện trưởng nuốt nước bọt.

“Trên hệ thống hiển thị là… Lâm tiểu thư.”

Phó Thận Ngôn bật cười.

Nhưng nụ cười ấy không có chút độ ấm nào.

“Lâm Vãn.”

Anh ta nhắc lại cái tên này, giống như muốn nghiền nát nó giữa kẽ răng.

“Cô ta đúng là to gan.”

Đúng lúc đó, bà cụ Phó cũng được người đưa đến.

Bà cụ năm nay đã hơn bảy mươi, chống gậy khảm ngọc, tóc bạc chải gọn, cả đời sống trong nhung lụa và quyền thế.

Nhưng lúc nhìn thấy bốn chiếc lồng ấp trống không, bà cụ suýt nữa ngã khuỵu.

“Chắt của tôi đâu?”

Không ai dám trả lời.

Bà cụ run rẩy bước lên trước.

Bàn tay khô gầy chạm vào lớp kính của một chiếc lồng ấp, môi run bần bật.

Chương trước Chương tiếp
Loading...