Vợ Cũ Của Cố Tổng Là Cố Vấn Thiên Tài

Chương 3



Tô Miên Nguyệt cúi đầu, giọng lí nhí: “Xin lỗi, tôi không biết sẽ gây ra hiểu lầm lớn như vậy…”

Cô gái đi cùng ôm lấy vai Tô Miên Nguyệt, quay lại trừng mắt với tôi: “Các người không thấy mình quá đáng à? Một người đã gả cho Cố Ngôn Chu, một người là bạn thân của cô ta, hai người liên thủ bắt nạt một cô gái thân cô thế cô như chị Miên Nguyệt sao?”

Tôi ngước mắt nhìn cô ả kia. Không quen, cũng chẳng buồn quen.

“Vị này là?”

Tô Miên Nguyệt lau khóe mắt: “Đây là trợ lý của tôi, Tiểu Hạ. Con bé tính tình thẳng thắn, cô đừng để bụng.”

Trần Niệm cười “hừ” một tiếng: “Tính thẳng á? Tôi thấy là không có não thì đúng hơn. Làm ơn làm rõ cho, là các người tự đẩy cửa vào phòng bao của bọn tôi, chứ không phải bọn tôi tìm đến tận cửa.”

Tiểu Hạ còn định nói gì đó thì Tô Miên Nguyệt đã kéo lại: “Đi thôi em, đừng làm phiền người ta dùng bữa.”

Trước khi quay người đi, cô ta nhìn tôi một cái, trong ánh mắt chứa đựng thứ gì đó mà tôi không hiểu nổi: “Cô Lâm, tôi thực lòng chúc cô hạnh phúc.”

Cửa đóng lại, Trần Niệm tức đến mức cầm đũa mà tay còn run: “Mày thấy chưa? Mùi trà xanh xộc thẳng lên tận đỉnh đầu rồi kìa!”

Tôi gắp một miếng cá ngừ: “Chắc cô ta tự thấy bản thân chân thành lắm đấy.”

“Chân thành cái rắm.” Trần Niệm nghiến răng: “Nếu chân thành thật thì đã không ngày ngày dính lấy Cố Ngôn Chu lên hot search khi mày còn chưa hoàn tất thủ tục ly hôn.”

Tôi không nói gì. Có những chuyện, lười tranh cãi.

***

Ăn xong về nhà, điện thoại tôi nhận được tin nhắn WeChat của Cố Ngôn Chu.

[Cục dân chính thứ Tư anh rảnh, em thì sao?]

Tôi nhắn lại một chữ: [Được.]

Anh không trả lời nữa. Tôi ném điện thoại lên sofa.

Ánh mắt lướt qua bản thỏa thuận trên bàn trà, đột nhiên nhớ ra một chuyện.

Tôi mở laptop, đăng nhập vào một hòm thư điện tử đã dùng suốt 5 năm. Tên hòm thư là một chuỗi chữ cái và số vô nghĩa, không ai biết nó thuộc về tôi.

Trong hộp thư đến nằm ngay ngắn hơn 300 email đã đọc, trong hộp thư đi là gần 1.000 email đã gửi. Tất cả đều liên quan đến dữ liệu thương mại, phân tích ngành và chiến lược đầu tư.

Còn người nhận những email đó, là Phòng Phát triển Chiến lược của Tập đoàn họ Cố.

Năm năm trước, Cố Ngôn Chu vừa tiếp quản công ty, nền móng chưa vững, bị phe phái của chú ruột chèn ép rất thê thảm. Một bản phân tích dữ liệu đã giúp anh né tránh chuẩn xác một cú sụp hầm hợp đồng tương lai (futures), cứu được hơn nửa cái mạng của công ty.

Bản phân tích đó ký tên “W”.

Cố Ngôn Chu điều tra suốt hai năm mà không tra ra được W là ai.

Anh không hề biết W đang ngồi ngay trên chiếc sofa phòng khách nhà anh, ngày ngày nấu bữa tối cho anh.

Tôi thoát hòm thư, gập máy tính lại. Nếu đã ly hôn, thì bí mật này hãy để nó vĩnh viễn là một bí mật.

***

Sáng thứ Tư, lúc tôi đến Cục Dân chính, Cố Ngôn Chu đã đợi sẵn ở cửa. Anh mặc một chiếc áo măng tô màu xám đậm, bên trong là áo len cổ lọ màu đen, cả người toát lên vẻ lạnh lùng và nhạt nhẽo.

Thấy tôi đi tới, anh hơi nghiêng đầu: “Đến rồi à?”

“Ừ.”

Chúng tôi đi song song vào trong, lấy số, ngồi đợi. Toàn bộ quá trình yên tĩnh hệt như hai người xa lạ đang xếp hàng ở ngân hàng.

Lúc nhân viên đối chiếu thông tin, có hỏi một câu: “Xác nhận ly hôn là tự nguyện của cả hai bên chứ?”

“Đúng vậy.” Tôi nói.

“Đúng vậy.” Anh tiếp lời.

Cuốn sổ đỏ đổi thành cuốn sổ xanh. Từ lúc bước vào đến lúc bước ra, tổng cộng mất 43 phút.

Tôi cất giấy ly hôn vào túi xách, chuẩn bị rời đi.

“Em ăn gì chưa?” Anh bỗng hỏi.

“Chưa.”

“Cùng ăn chút gì không?”

Tôi liếc nhìn anh. Biểu cảm của anh không có gì đặc biệt, giống như tiện miệng hỏi một câu.

“Không cần đâu, em có hẹn rồi.”

“Ồ.”

Tay anh hơi cử động trong túi áo măng tô, dường như đang sờ bao thuốc lá. Cuối cùng lại không lấy ra.

“Vậy… sau này có việc gì em cứ tìm anh.”

“Được.” Tôi nói: “Anh cũng thế.”

Tôi xoay người đi về phía bãi đậu xe, lúc ném túi xách lên ghế phụ, khóe mắt liếc qua gương chiếu hậu.

Anh vẫn đứng ở cửa Cục Dân chính, không nhúc nhích. Góc áo măng tô bị gió thổi bay.

Trông có vẻ hơi cô độc.

Nhưng chuyện đó không còn liên quan đến tôi nữa. Tôi nổ máy, lái xe ra khỏi bãi đỗ. Điện thoại reo, là Trần Niệm.

“Xong rồi à?”

“Xong rồi.”

“Cảm giác thế nào?”

Tôi ngẫm nghĩ, rồi nói thật: “Giải thoát.”

“Thế tối nay đi uống rượu ăn mừng nhé.”

“Được.”

***

Tối hôm đó, tôi và Trần Niệm ngồi trong một quán bar nhạc nhẹ. Cậu ấy rót cho tôi một ly rượu, cụng ly một cái: “Kính chúc mày giành lại tự do.”

Tôi nhấp một ngụm, rượu cay xè, thiêu đốt từ cổ họng xuống tận dạ dày.

Trần Niệm bỗng hạ giọng: “Có chuyện này tao cứ giấu mày, sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của mày.”

“Nói đi.”

“Studio của Tô Miên Nguyệt gần đây đang tiếp xúc với mấy quỹ đầu tư.”

“Thì liên quan gì đến tao?”

“Trong số các quỹ đó, có Đỉnh Huy.”

Động tác trên tay tôi khựng lại. Đỉnh Huy Capital, là công ty của bố tôi.

“Bố tao đầu tư cho ai là việc của ông ấy, không liên quan đến tao.”

“Nhưng tuần trước Tô Miên Nguyệt đã đến văn phòng của bố mày.” Trần Niệm nhìn thẳng vào mắt tôi: “Ở lỳ trong đó hai tiếng đồng hồ. Lúc ra ngoài cười tươi roi rói.”

Tôi đặt ly xuống. “Mày có ý gì?”

“Ý tao là, mày và Cố Ngôn Chu vừa ký thỏa thuận ly hôn chưa đầy một tuần, Tô Miên Nguyệt đã chạy đến tìm bố mày gọi vốn. Mày nghĩ cô ta chỉ vì tiền thôi sao?”

Tôi không đáp, trong đầu suy tính thật nhanh.

Tô Miên Nguyệt tìm đến bố tôi, có hai khả năng:

Một, cô ta đơn thuần chỉ vì việc gọi vốn cho studio.

Hai, cô ta đang dọn đường cho việc gả vào nhà họ Cố sau này, tính bài “xử lý” trước các mối quan hệ với “nhà chồng cũ”.

Dù là trường hợp nào, cũng không còn liên quan đến tôi.

“Mày đừng nghĩ nhiều, tao và Cố Ngôn Chu đã là thì quá khứ rồi.”

Trần Niệm bĩu môi: “Mày không gấp nhưng tao gấp. Mày không xem bên ngoài đồn đại thế nào à? Kẻ thì bảo mày bị Tô Miên Nguyệt ép đi, người thì bảo ba năm không đẻ được nên bị nhà chồng ghét bỏ, rồi lại bảo mày tự động nhường ngôi…”

“Kệ họ nói.”

“Mày——” Trần Niệm nghẹn họng, ực một ngụm rượu lớn: “Thôi được rồi, Lâm Vãn Tình mày là người tu tiên, tâm như mặt nước phẳng lặng. Tao là người phàm, tao thấy không đáng thay cho mày.”

Tôi mỉm cười, không đáp lời.

Về đến nhà đã gần 11 giờ đêm. Tắm xong nằm lên giường, điện thoại hiện thông báo một tin tức mới:

[Bài phỏng vấn độc quyền với nhà thiết kế nổi tiếng Tô Miên Nguyệt: Biết ơn mọi người đã giúp đỡ, và biết ơn cả những hiểu lầm.]

Tôi bấm vào đọc vài dòng. Phóng viên hỏi cô ta đánh giá thế nào về mối quan hệ với Cố Ngôn Chu.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...