Xuân Chưa Kịp Gả

Chương 1



Dưới gối bà chỉ có mỗi ta, chẳng phải không thể sinh, mà là khi sinh ta xong để thể hiện lòng trung thành với phu nhân, bà đã tự uống thuốc đoạn tử tuyệt tôn.

Sau khi vào phủ, phụ thân ngày ngày lui tới viện của chúng ta, chẳng bao lâu bà đã mang thai. Đám hạ nhân thấy vậy liền theo gió bẻ lái, tranh nhau lấy lòng.

Ngay cả nha hoàn bên cạnh, thấy bụng bà đã tròn vo, còn dám trước mặt chính thất gọi bà là “Như phu nhân”.

Di nương hoảng sợ đến chân mềm nhũn, may mắn thay phu nhân không chấp nhặt, còn dịu dàng bảo bà an tâm dưỡng thai.

Phu nhân khoan hậu rộng lượng, song di nương chẳng thể không biết điều. Vừa mãn cữ, liền tự mình uống chén thuốc tuyệt hậu, coi như đáp lại tấm lòng của phu nhân.

Di nương vốn chẳng hiểu sâu chuyện hậu viện tranh đấu, bà cho rằng muốn báo đáp thì nên để người yên tâm, chỉ có một mình ta là đủ rồi.

Nhưng di nương đâu biết, nhà mẹ đẻ của phu nhân hiển hách tột đỉnh, dẫu có sinh cả một đàn cũng chẳng lay chuyển được địa vị của người.

Ta gối đầu lên đùi bà, nắm tay bà thật chặt: “A nương đừng nói lời ngốc nghếch, người là mẫu thân tốt nhất thiên hạ, chẳng có gì là có lỗi với ta cả. Nếu người còn nói thế nữa, ta sẽ giận thật đó.”

Trước đây bà không cho ta gọi là “a nương”, nhưng lần này lại không trách mắng, trong mắt còn ánh lên lệ quang lấp lánh.

Di nương xoa nhẹ mặt ta: “Như Nhi lớn rồi, sắp thành thân rồi.”

2

Song, áo cưới còn chưa kịp thêu xong, hoàng hậu nương nương trong cung đã đột ngột băng hà.

Hoàng hậu ấy chính là trưởng tỷ của ta.

Tâm phúc đi theo tỷ tỷ từ khi xuất giá trở về báo tin, gia nhân trong phủ lập tức dẫn người chạy thẳng đến viện của phu nhân.

Vừa nghe hung tin, phu nhân chỉ kịp thốt mấy tiếng “sao lại thế…” liền hôn mê bất tỉnh.

Phụ thân đang trực nơi công đường, nghe tin liền lập tức cáo quan về phủ.

Khi người trở về, trong phủ đã giăng đầy bạch lăng, trắng xóa một mảnh tiêu điều.

Phu nhân mơ màng tỉnh lại, chỉ thấy bên giường vây quanh một đám người — phụ thân, di nương, huynh trưởng, còn ta thì quỳ nơi góc giường, nước mắt đầm đìa, không biết phải làm sao.

Phu nhân mang theo tia hy vọng mỏng manh, lại hỏi phụ thân một lần nữa: “A Dung… Hoàng hậu nương nương, thật sự là…”

Phụ thân bước tới, ôm lấy thân người run rẩy của nàng, nhẹ giọng đáp: “A Dung đã đi rồi.”

Phu nhân thân mình run lẩy bẩy, vùi mặt vào lòng phụ thân bật khóc. Di nương kéo tay ta lặng lẽ lui ra ngoài.

Vừa ra đến cửa, di nương đã lau nước mắt không ngừng: “Đại tiểu thư còn trẻ như thế, sao lại đột ngột như vậy… Cái chốn hoàng cung ấy, thật đúng là hang hùm miệng sói, nuốt người không chừa xương.”

Vừa khóc vừa lẩm bẩm: “Thái tử điện hạ cùng Cửu công chúa tuổi còn nhỏ như vậy, chẳng có mẫu thân bên cạnh, sau này biết làm sao sống cho phải…”

Càng nói càng đau lòng, lệ tuôn không dứt: “Phu nhân vì đại tiểu thư mà một hạt cơm, một ngụm nước cũng không vào, ta vào trù phòng xem có thể nấu món gì cho người ăn một chút.”

Ta theo di nương vào bếp bận rộn, hầm một chén yến sào, làm vài món ăn thanh đạm rồi bưng tới.

Phu nhân tựa mình vào đầu giường, thấy chúng ta thì khẽ gọi vào.

Người vuốt má ta, thở dài: “Nhìn thấy A Như , như thấy được bóng dáng của nương nương năm xưa. Nàng ấy cũng thích làm ít món ngon cho người trong nhà, đặc biệt là bánh hoa mai, làm rất ngon.”

Nỗi bi thương và hoài niệm luân chuyển trên gương mặt phu nhân, cuối cùng hóa thành một hàng lệ dài rơi xuống má.

Ta trong lòng chua xót, nắm lấy tay người: “Trưởng tỷ nhất định cũng không muốn mẫu thân thương tâm đến vậy. Về sau ngày nào con cũng đến bên người.”

“Đúng là một đứa bé hiểu chuyện… Mẫu thân không sao, những ngày sau này, con hãy ở bên Di nương nhiều hơn.”

Di nương dâng bát yến sào lên, khẽ nói: “Phu nhân nếm một chút thôi, cứ coi như là vì đại tiểu thư.”

Phu nhân siết chặt rồi lại buông lơi tay ta, chậm rãi cầm lấy bát, cùng với nước mắt, nuốt từng thìa xuống bụng.

3

Tàng lễ của trưởng tỷ vừa xong, ta cùng di nương lại tiếp tục may áo cưới.

Hôm ấy, phụ thân trở về phủ, vẻ mặt không còn ôn hòa như thường, thần sắc ngập ngừng, lòng dạ rối bời.

Di nương nhìn ra điểm khác thường, song không hỏi, chỉ lặng lẽ đợi phụ thân mở lời.

Sau bữa cơm tối, di nương sai ta ra ngoài cùng tiểu nha hoàn đùa chơi.

Phụ thân ngồi nơi Như  tháp, đắn đo lựa lời: “A Như  thông tuệ, mấy năm nay càng lớn càng giống nương nương năm xưa, trong lòng ta… thật muôn phần cảm khái…”

Di nương cắt lời phụ thân:

“Chủ quân có gì cứ nói thẳng, hà tất phải cùng thiếp vòng vo nơi đây?”

Phụ thân khẽ ho một tiếng:

“Ta tính đưa Như Nhi nhập cung làm bạn bên long nhan, mấy ngày tới nàng cũng chuẩn bị ít nhiều cho con bé.”

“Chủ quân nói lời chi lạ vậy? Như Nhi đã có hôn ước, nữ tử một đời không thể tái giá, sao lại có thể nhập cung làm bạn giá?”

Di nương ban đầu còn tưởng phụ thân nói đùa, nhưng nhìn thần sắc người nghiêm trọng, tuyệt không phải giả vờ, lập tức mặt mày đại biến.

“Như Nhi sắp đến đầu xuân thì thành thân với công tử nhà họ Hà, chủ quân quên rồi ư?”

“Đại tiểu thư lan tâm tuệ chất như thế, có cả hai nhà Xương, Trương chống lưng mà còn chẳng thọ, Như Nhi chỉ là thứ nữ, vào cái chốn ăn người kia thì còn có đường sống ư?”

Di nương quỳ sụp bên cạnh, không ngớt lời van nài, mong người hồi tâm chuyển ý.

Phụ thân chẳng đáp một lời, mặc kệ di nương níu áo, chỉ thở dài một tiếng thật sâu, rồi phất tay bỏ đi.

Ta đứng ngoài cửa lén nghe, vừa khéo chạm mặt phụ thân khi người ra đến cửa, người khẽ xoa búi tóc ta, không nói một lời.

Lòng ta chợt nặng trĩu, đoán rằng hôn sự với ca ca nhà họ Hà e là không thể thành rồi. Nghĩ đến không biết tương lai huynh ấy sẽ cưới ai làm chính thê, trong lòng không khỏi chua xót.

4

Lệnh cha mẹ, lời mai mối, phụ thân nói một lời, ta liền phải ngồi lên kiệu hoa tiến cung.

Chẳng rõ khi xưa di nương ngồi trong kiệu vào phủ họ Tô là tâm trạng thế nào, có giống như ta bây giờ hay không — nơm nớp bất an, bị vận mệnh đẩy đưa mà không sao cưỡng lại.

Từ thuở ta còn bé, di nương đã không ngừng dặn dò: sau này nhất định không được làm thiếp, dù đối phương chỉ là chức quan nhỏ, hay nhà buôn dân thường, dù nghèo hèn cũng phải làm chính thất. Bà một đời lỡ bước, ta tuyệt đối không được đi theo vết xe đổ ấy.

Dù rằng bà vừa vào phủ liền được phụ thân sủng ái vạn phần, nhưng trong lòng vẫn khắc khoải chuyện thân phận thiếp thất.

Thế nhưng, tạo hóa trêu người, ta không thể thành thân với Hà Huy, lại phải theo kiệu nhỏ nhập cung từ cửa phụ.

Nghe thì hay đó — nói là được làm tần phi của thiên tử, vinh hoa phú quý hưởng không hết, ngay cả phụ thân gặp lại ta cũng phải ba quỳ chín lạy. Nhưng xét cho cùng, vẫn chỉ là thiếp.

Di nương không cam lòng, nhất mực phản đối chuyện ta tiến cung. Nhưng lời bà không có trọng lượng, phụ thân đã quyết, ai cũng không thể cản.

Bà thông minh đến thế, sao lại không hiểu — ta và bà, năm đó đều như nhau, chẳng ai có quyền lựa chọn.

Đêm trước khi nhập cung, bà cau mày gục bên giường, khóc như mưa rơi hoa lê, phụ thân đứng bên ấp úng, chẳng biết phải làm gì.

Phu nhân bệnh nằm đã lâu, chống tay lên mụ vú mà vào viện di nương, vừa bước qua cửa đã thấy cảnh tượng ấy — thật chẳng còn quy củ gì.

Phu nhân có hai trai một gái, trưởng tỷ là hài tử đầu lòng của người.

Niềm hân hoan thuở đầu làm mẫu thân, người dồn hết yêu thương vào trưởng tỷ mà nuôi lớn.

Người mời danh sư truyền dạy cầm kỳ thư họa, lại tìm nữ sư dạy cả cưỡi ngựa bắn cung.

Người ngắm nhìn trưởng tỷ từ đứa trẻ bọc tã, lớn lên thành thiếu nữ khuynh thành khuynh quốc.

Sau khi bệ hạ đăng cơ, lại dốc sức toàn tộc đưa tỷ tỷ tiến cung, bước lên ngôi hậu.

Năm kế tiếp, trưởng tỷ hạ sinh Hoàng trưởng tử, hai năm sau lại sinh công chúa, được phong làm Nguyên Giang công chúa, lấy đất Nguyên Giang làm phong địa.

Hoàng thượng lòng vui mừng khôn xiết, năm ấy lập trưởng tử làm thái tử.

Mà nay trưởng tỷ đột ngột băng hà, bao công lao gầy dựng nơi hậu cung như đứng trên bờ vực đổ nát.

Lúc ấy phu nhân thân mang bệnh nặng vẫn cố gắng chống đỡ, vừa vào đến viện đã thấy di nương khóc lóc thê lương bi ai, liền sai người kéo ra giữa sân, chuẩn bị thi hành gia pháp.

Phụ thân vội bước tới mới ngăn lại được.

Chương tiếp
Loading...