Xuân Chưa Kịp Gả
Chương 2
Di nương vào phủ đã nhiều năm, phu nhân chưa từng để mẫu tử chúng ta thiếu thốn gì, châu ngọc xiêm y đều đưa đến đều đặn mỗi tháng.
Dẫu phụ thân sủng ái nghiêng về phía di nương, phu nhân cũng chưa từng nổi giận.
Lần này là lần đầu tiên người lấy gia pháp ra, ép di nương nằm sấp dưới đất.
Sủng ái của phụ thân đối với người vốn là hoa tô điểm trên gấm, phu thê thuận hòa thì tốt, nhưng nếu không được, chỉ cần giữ chặt quyền lực trong hậu viện là đủ.
Về phần nữ nhân mà phụ thân đưa về — như di nương — chỉ cần không gây sóng gió, người còn có thể vui lòng thưởng thức nhan sắc.
Mà di nương bao năm qua ngoài việc dưỡng dục ta, tính tình vô cùng ôn thuận, dẫu có đôi khi làm nũng trước mặt phụ thân, cũng không vượt quá giới hạn, cho nên phu nhân xưa nay chưa từng làm khó mẫu tử ta.
Nhưng hôm ấy, phu nhân nhìn di nương bằng ánh mắt giá lạnh, tựa như nhìn một cái xác không hồn.
“Ngươi vào phủ mười mấy năm, Như Nhi cũng nuôi nơi đầu gối, ta tự thấy không bạc đãi các ngươi. Nào ngờ từng ấy năm lụa là gấm vóc lại nuôi ra một ổ lang sói vong ân phụ nghĩa.”
Trưởng tỷ đã khuất, để lại hai đứa nhỏ trong cung, dẫu bên cạnh có bao nhiêu cung nhân hầu hạ, phu nhân sao có thể yên lòng?
Đưa ta nhập cung là phương kế chu toàn nhất mà người và phụ thân có thể nghĩ đến.
Ta là một quân cờ, mà di nương lại chẳng nhìn thấu.
Di nương run rẩy mở lời: “Như Nhi còn trẻ dại, làm sao có thể hầu hạ…”
Chưa đợi nói hết, phu nhân đã khoát tay ra hiệu cho mụ vú sau lưng: “Đánh cho ta!”
Ta hoảng sợ đến nỗi không dám lên tiếng, vừa nghe tiếng “đánh” đã nhào tới muốn che cho di nương, lại bị người giữ chặt, không sao tới gần được.
Lời phu nhân còn chưa dứt, roi trúc đã vụt xuống thân di nương, phụ thân quát lớn cản lại, song vẫn không ngăn được năm sáu roi giáng xuống.
Máu rỉ ra sau lưng di nương, song bà vẫn cắn răng không hé miệng cầu xin tha thứ, chỉ lặp lại: “Xin phu nhân thương lấy Như Nhi.”
A nương của ta, nàng thà bỏ thân, chỉ mong ta được sống yên.
Ta cúi đầu về phía phu nhân không ngừng dập đầu, khóc lóc cầu khẩn: “Mẫu thân, con nguyện nhập cung, chỉ xin người nguôi giận.”
Phu nhân khẽ liếc nhìn di nương dưới đất, trầm giọng nói: “Chuyện đã rồi, Như Nhi còn khôn ngoan hơn ngươi.”
Dứt lời liền xoay người rời đi.
3
Kiệu dừng lại trước cửa cung, ta theo chân nội quan bước qua lối điện, xuyên qua hành lang dài.
Len lén ngẩng đầu, chỉ thấy từng mái ngói lưu ly đỏ rực lấp loáng ánh sáng, dưới hành lang cứ cách vài bước lại có thị vệ đứng canh.
Khi bước vào điện Xương Hòa, hoàng thượng đang an tọa thượng thủ, nhàn nhã thưởng trà.
Trong điện châu ngọc lấp lánh, khói hương từ lư trầm cuồn cuộn bốc lên, dung nhan đế vương mơ hồ ẩn trong làn khói mịt mù.
Ta không dám nhìn kỹ, vội cúi người hành lễ:
“Thần nữ tham kiến hoàng thượng, nguyện vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Một đôi hài vàng rực hiện ra trước mặt, người phía trên khẽ bật cười:
“Ngươi là thần nữ nhà nào, trước khi nhập cung, phụ thân ngươi chẳng nói rõ sao?”
Nội quan bên cạnh cúi người, hạ giọng nhắc:
“Nương nương nên tự xưng là ‘thần thiếp’, không phải ‘thần nữ’.”
Mồ hôi lạnh túa ra nơi trán, ta vội dập đầu sát đất:
“Thần thiếp tham kiến hoàng thượng, nay được diện thánh nhan, lòng đầy kinh sợ, cầu xin hoàng thượng thứ tội.”
Người đưa tay đỡ ta dậy:
“Ái phi không cần đa lễ.”
Ta len lén đánh giá vị đế vương trước mặt — người là phu quân của trưởng tỷ.
Ta từng theo phu nhân nhập cung dự yến một lần, khi ấy từng trông thấy người.
Hoàng thượng nghiêm cẩn uy nghi, chưa từng cười nói tùy tiện. Ta cùng phu nhân ngồi ở hàng hạ tọa, lúc trưởng tỷ dẫn cung nhân đến, người đích thân đứng dậy đón, thấp giọng nói điều gì bên tai khiến trưởng tỷ bật cười, trong yến tiệc còn tự tay gắp thức ăn cho tỷ.
Yến kết, người đại khen hoàng hậu đôn hậu đoan trang, là mẫu nghi thiên hạ, ban thưởng trân bảo vô số, cả phủ rạng rỡ vinh quang.
Khi ấy đế hậu như loan phượng hòa minh, được ngợi ca là chuyện đẹp nơi nhân gian, ta chưa từng nghĩ đến — chuyện này, lại có phần của ta.
Lúc này, hoàng thượng cất lời:
“Ái phi, tên khuê các là gì, trẫm còn chưa biết.”
“Thần thiếp tên là Như … họ Trì.”
“Kẻ mềm mỏng nhất thiên hạ, lại có thể tung hoành nơi cứng rắn nhất — Ái phi, tên này quả thực tuyệt diệu.”
Ta thấy thần sắc người hàm ý khó dò, vội vã giải thích:
“Thần thiếp không hiểu ý sâu, khi đặt tên, phụ thân chỉ nói mong thần thiếp như hồ nước dịu dàng trong vắt.”
Người nghe vậy liền bật cười sang sảng, giọng pha ý trêu ghẹo:
“Trẫm đây phải đích thân xem xem, ái phi của trẫm là một hồ nước dịu dàng thế nào.”
Dứt lời liền bế ngang ta đưa thẳng lên giường.
Ánh hồng nơi trướng, chăn đệm ấm áp.
Đế vương không còn trẻ, bàn tay gầy guộc lướt qua mặt ta, ánh mắt như đuốc rọi khắp thân hình, vừa như nhìn ta, lại vừa như xuyên qua khuôn mặt giống nhau này, nhớ về trưởng tỷ thuở mười bảy.
Năm ấy thành thân, nàng cũng mang dung mạo trẻ trung nhường ấy…
Một bàn tay khô gầy lướt từ mi mắt, đến môi, rồi dọc theo chiếc cổ mảnh mai trượt xuống nơi ngực.
Trên người ta chỉ còn lại lớp áo mỏng như cánh ve, bị từng đợt triều sóng lật úp.
Thân thể ta run rẩy đón nhận ân sủng đế vương, chẳng dám phản kháng, cũng không thể phản kháng, lại còn phải nở nụ cười duyên dáng, dịu dàng cất tiếng gọi: “Quân thượng…”
Trong từng đợt thống khổ, ta nhớ a nương, nhớ những ngày tháng ta không cần phải nhớ đến người.
Mơ hồ, ta nghe thấy hoàng thượng gọi ta —
“A Dung…”
4
Ta được sắc phong làm Chiêu nghi, ban cho nơi ở là cung Vĩnh Hoa.
Trong cung ấy có một rừng mai nở rộ, hương thơm ngào ngạt, phong cảnh vô cùng diễm lệ.
Nha hoàn Đông Nhi theo ta nhập cung đang chỉ huy bọn cung nhân khiêng hành lý vào trong, ta ngồi một bên, an nhàn thảnh thơi.
“Di mẫu!” – theo tiếng gọi non nớt vang lên, một thân hình bé nhỏ lon ton chạy đến trước mặt – là Thái tử điện hạ.
Ta đưa tay ôm lấy hài tử, lại nghĩ đến trưởng tỷ, không kìm được nước mắt tuôn rơi.
Lại có một bàn tay mềm mại nâng khăn chấm lệ cho ta, giọng nói ngây thơ dỗ dành:
“Di mẫu chớ khóc, có đệ đệ với thần nhi đến bầu bạn cùng người, ấy là chuyện nên vui mừng mới phải.”
Hai hài đồng trước mắt là cốt nhục của trưởng tỷ, từ ánh mắt đến nét cười đều phảng phất bóng hình người xưa tuyệt thế phong hoa. Bảo vệ bọn trẻ lớn lên bình an, là việc cuối cùng ta có thể làm vì trưởng tỷ.
Khi còn nhỏ, tổ mẫu vốn chẳng ưa ta cùng di nương, mỗi sáng đến thỉnh an đều phải chịu bao uất ức vô cớ.
Ta chẳng dám nói với di nương, sợ bà lo lắng, chỉ dám ra vườn trốn một góc mà khóc thật lâu rồi mới trở về.
Một lần bị trưởng tỷ bắt gặp, nàng cười ta như mèo nhỏ khóc lóc lấm lem, rồi đem hết mấy món bánh trái mà phu nhân mới mua cho nàng, nhét vào tay ta.
Ta vừa ăn vừa ngừng khóc, từ đó ngày ngày cứ đi theo sau lưng nàng.
Nàng mỗi cái chau mày, mỗi nụ cười đều có tư thái khuynh thành, dáng điệu đoan trang, ta thường nhìn đến ngẩn ngơ, cảm thấy tiên nữ trên trời cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chỉ tiếc một người như thế… lại không còn nữa.
Chết trong tường cung lớp lớp, nói là bệnh nặng qua đời, nhưng ai biết được chân tướng là gì? Chốn cung đình, kẻ chết oan là điều không thiếu.
Nhân lúc hoàng thượng còn sủng ái mới nồng, ngày thứ hai người tới, ta liền thỉnh cầu được chăm nom Thái tử và Công chúa.
Người chẳng nói lời nào, chỉ chăm chăm nhìn ta, khiến lòng ta có phần thấp thỏm.
Ta bèn làm bộ làm tịch, làm nũng làm nịu:
“Bệ hạ đồng ý đi mà, Cửu công chúa chơi nhảy dây giỏi lắm, thần thiếp muốn cùng nàng đùa vui. Nhưng công chúa thương nhớ ca ca, bảo Thái tử không tới thì nàng cũng chẳng muốn đến.”
Thấy người vẫn không đổi sắc, ta đành nép cả thân vào lòng người, giọng ngọt như tơ:
“Thần thiếp đơn côi yếu thế, may được bệ hạ thương xót. Nhưng bệ hạ trăm công nghìn việc, thần thiếp nơi hậu cung chẳng có ai để chuyện trò, thật sự đáng thương vô cùng…”
Vừa nói vừa lấy khăn nhẹ lau lệ, có lẽ dáng vẻ bé nhỏ yếu mềm này chạm tới lòng người, hoàng thượng vung tay phê chuẩn.
Chốn hậu cung, ai nấy đều đeo mặt nạ, nói những lời giả dối đầy ý cười.
Muốn sống, muốn bảo vệ người mình thương, thì phải từ bỏ bản tâm, làm chuyện mình không ưa, nói điều chính mình nghe cũng ghê tởm.
Giống như hiện tại —
Ta thuận theo ý chí cửu ngũ chí tôn, bị người lật thân áp chặt trong trướng, để mặc người muốn gì làm nấy.
Chỉ có những khoảnh khắc ngừng nghỉ ngắn ngủi, mới là lúc ta có thể thở ra một hơi.
Tứ chi ta rã rời, da đầu tê dại, qua lớp sa màn chỉ thấy ánh đèn lờ mờ lay động.
Không biết a nương giờ ra sao, không biết ca ca nhà họ Hà có đã định người khác hay chưa…