Xuân Sơn Tẫn

Chương 2



Tay bị bỏng bao nhiêu lần, ta đã không còn nhớ rõ nữa.

Có một lần trượt dao, gọt mất một miếng thịt trên đầu ngón tay, m á u nhỏ giọt vào nồi canh, ta gấp gáp đến mức rơi cả nước mắt.

Không phải vì đau, mà là sợ hỏng mất nồi canh này.

Quý Việt Chu thấy ta không lên tiếng thì mất kiên nhẫn.

“Chỉ là một bữa cơm thôi, Vi Đường, nàng đừng giở tính trẻ con, nàng cũng không muốn việc làm ăn của phụ thân ở kinh thành bị điều tra chứ.”

Ta siết chặt lòng bàn tay.

Hiện tại hắn vị cao quyền trọng, không còn cần phụ thân ta dùng tiền bạc để mở đường cho hắn nữa.

Thứ từng tạo nên thành tựu cho hắn, giờ đây lại trở thành thứ để hắn uy hiếp ta.

Ta cắn chặt răng: “Được, ta làm.”

Nấu một bữa cơm mất nửa canh giờ.

Nhưng Bùi Vân chỉ húp một ngụm canh nhỏ, liền cau mày nhổ ra.

“Sao vậy?” Quý Việt Chu luống cuống hỏi.

Nàng ta nhỏ giọng nói: “Canh này hơi tanh.”

“Thế à?” Quý Việt Chu bưng bát lên, tự mình uống một ngụm

“Ta nếm thấy cũng bình thường mà.”

“Đó là do Việt Chu ca ca không kén ăn thôi.” Bùi Vân dịu dàng nói

“Muội từ nhỏ tỳ vị đã yếu, đồ không tươi vừa vào miệng là khó chịu ngay.”

Quý Việt Chu lập tức đặt bát sang một bên:

“Nếu muội không thích uống thì đổ đi vậy, ta dẫn muội đến Túy Tiên Lâu ăn vịt bát bảo.”

Ta ngồi một bên, lạnh lùng lên tiếng: “Chậm đã, ta thích uống.”

Món ăn đã tốn biết bao tâm tư thời gian để làm ra, ta không thể để bọn họ cứ thế lãng phí được.

Quý Việt Chu trừng mắt nhìn ta một cái, rồi kéo Bùi Vân nghênh ngang rời đi.

Sau bữa cơm, ta đi thẳng đến viện của bà mẫu, quỳ xuống đất, tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay ra đưa cho bà.

“Mẫu thân, Vi Đường bất hiếu, không thể tiếp tục hầu hạ người được nữa.”

Chiếc vòng này là tín vật nhà họ Quý truyền lại cho con dâu.

Ngày thứ hai sau đại hôn năm năm trước, chính tay bà mẫu đã đeo lên cho ta.

2.

Bà mẫu hiểu ý ta, thở dài một hơi.

“Con nghĩ kỹ rồi chứ?”

“Nghĩ kỹ rồi ạ.”

Bà im lặng hồi lâu mới mở lời:

“Vi Đường, con nghe mẫu thân một câu, nam tử trên thế gian này đa phần đều bạc tình, hôm nay là nha đầu Vân Nhi, ngày mai không chừng lại có kẻ khác, con đổi người khác để gả, cũng chưa chắc đã tốt hơn Việt Chu đâu.”

Bà nắm chặt tay ta:

“Mẫu thân là người đi trước, phụ thân của Việt Chu năm xưa… thôi bỏ đi, không nhắc nữa. Mẫu thân chỉ nói cho con biết, phu thê trên đời này, mười đôi thì có tới chín đôi là sống tạm bợ qua ngày, nhắm mắt cho qua, rồi một đời cũng kết thúc.”

“Nhưng con mệt mỏi lắm rồi, thưa mẫu thân.” Ta ngước mắt nhìn bà.

Bà mẫu thấy ta ý đã quyết, không nói thêm lời nào nữa, vươn tay nhận lấy chiếc vòng.

“Suy cho cùng thì vẫn là thằng ranh con đó không có phúc phận.”

“Định bao giờ thì rời đi?”

Ta dập đầu thật mạnh:

“Đúng ngày chàng ta thành thân sẽ có thương thuyền đi xuống phía Nam, mong mẫu thân tạm thời đừng nói cho chàng biết chuyện con sắp rời đi.”

Bà mẫu lại thở dài thườn thượt, đỡ lấy cánh tay ta:

“Được.”

Lúc từ viện của bà mẫu bước ra, đêm đã khuya.

Dưới hành lang treo những chiếc đèn lồng mới dán đỏ rực, là để chuẩn bị cho việc rước Bùi Vân vào cửa năm ngày sau.

Quý Việt Chu và Bùi Vân sánh vai đi tới, trên tay mỗi người xách một chiếc đèn hoa sen.

Nhìn thấy ta, bước chân Quý Việt Chu khựng lại.

Ánh mắt hắn lướt qua ta, ta theo bản năng rụt cổ tay vào trong tay áo.

Nhưng vẫn bị hắn nhìn thấy.

“Vòng tay của nàng đâu?” Giọng hắn có chút vội vàng.

Ta tùy tiện tìm một cái cớ.

“Cất đi rồi, cổ tay hơi sưng, đeo không thoải mái.”

“Sao lại sưng?”

Hắn bước lên trước một bước, lại muốn kéo cổ tay ta lên để kiểm tra.

Bùi Vân rầu rĩ cất tiếng:

“Chắc không phải tỷ tỷ vì nấu cơm cho muội nên mới mệt như thế chứ.”

Quý Việt Chu lúc này mới bừng tỉnh, bàn tay khựng lại giữa không trung.

Hắn dời mắt đi chỗ khác, giọng điệu lại trở nên lạnh nhạt cứng rắn:

“Chiếc vòng đó là vật gia truyền của nhà họ Quý, nàng giữ gìn cho cẩn thận, nếu làm mất, nàng…”

Ta ngắt lời hắn, tiếp lời: “Ta biết rồi.”

Hắn tựa như bị nghẹn họng, hé miệng định nói nhưng cuối cùng chỉ buông xuống một câu cứng nhắc:

“Biết thì tốt.”

Ngày hôm sau, ta bắt đầu dọn dẹp hành lý để mang đi. Những năm qua ta không sắm sửa thêm nhiều, đa phần đều là đồ hồi môn mang theo từ nhà ngoại.

Nhưng vừa mở hộp trang sức, liền phát hiện cây trâm vàng ở tầng dưới cùng đã biến mất.

Đó là cây trâm phụ thân đích thân rèn cho ta vào lễ cập kê năm mười lăm tuổi.

Năm năm qua, ta chỉ đeo nó vào những dịp quan trọng.

Mỗi lần đeo, đều nhớ đến dáng vẻ phụ thân ngồi dưới ánh đèn, nheo mắt đ á n h bóng từng sợi tơ vàng.

Ta vội vàng sai người đi tra xét.

Lúc này mới biết là Bùi Vân đã lấy đi.

Bùi Vân sống ở sương phòng phía Đông, là do Quý Việt Chu đích thân sắp xếp.

Nơi đó gần thư phòng của hắn nhất, trong viện trồng đầy hoa mẫu đơn mà nàng ta thích.

Khi ta bước vào, nàng ta đang ngồi trước bàn trang điểm chải tóc.

Gương đồng phản chiếu khuôn mặt ta.

Nàng ta ngoái đầu, cười tươi rói: “Tỷ tỷ sao lại tới đây?”

Ta bước đến sau lưng nàng ta, ánh mắt rơi vào mái tóc kia.

Cây trâm vàng đó, đang cắm nghiêng trên búi tóc mây của nàng ta.

Ta đưa tay định rút ra, nhưng bị nàng ta né tránh.

“Tỷ tỷ làm gì vậy? Đây là Việt Chu ca ca sáng nay tặng muội, nói là rất hợp với muội…”

Ta ngắt lời, nâng cao giọng: “Tháo xuống.”

Bùi Vân diễn y như một con hát, vành mắt đỏ hoe ngay lập tức.

“Tỷ tỷ nhất thiết phải hung dữ như vậy sao? Thảo nào Việt Chu ca ca không thích tỷ.”

Nàng ta vừa nói, vừa đưa tay lên rút cây trâm.

Nhưng động tác lại rất chậm.

Đúng lúc Quý Việt Chu lao vào, liền nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Bùi Vân nước mắt lưng tròng, còn ta thì bừng bừng tức giận.

Hắn gần như theo bản năng kéo Bùi Vân ra sau lưng mình.

“Thẩm Vi Đường, cô lại muốn làm gì?”

Ta lạnh lùng nói: “Ta bảo cô ta trả lại trâm cho ta.”

Hắn mất kiên nhẫn đáp:

“Chỉ là một cây trâm thôi mà, Vân Nhi thích thì cô tặng cho nàng ấy đi, cớ gì phải so đo tính toán như thế.”

Bùi Vân nấp sau lưng hắn thút thít:

“Việt Chu ca ca, muội cứ trả lại cho tỷ tỷ vậy, muội không muốn hai người vì muội mà cãi nhau.”

“Không cần trả.”

Quý Việt Chu nắm lấy tay nàng ta, quay đầu nhìn ta

Chương trước Chương tiếp
Loading...