Xuân Sơn Tẫn
Chương 3
“Thẩm Vi Đường, cô quá đáng lắm rồi. Năm xưa nếu không phải cô không biết xấu hổ, Vân Nhi đã là người thê tử duy nhất của ta, còn cô bây giờ chắc vẫn chỉ là đứa con gái thấp hèn của nhà thương hộ mà thôi.”
Lại là câu “năm xưa nếu không phải tại cô”.
Ta thực sự đã nghe quá đủ rồi.
Không còn chút kiên nhẫn nào nữa, ta vươn tay rút mạnh cây trâm.
Quý Việt Chu theo bản năng cản ta lại.
Nhưng động tác của ta rất nhanh.
Khi cây trâm vàng bị rút ra, kéo theo vài sợi tóc của Bùi Vân rơi xuống.
Nàng ta kêu đau một tiếng.
Quý Việt Chu hung hăng đẩy mạnh ta ra.
Ta lảo đảo lùi về phía sau, bụng dưới va vào góc bàn, ngã quỵ xuống đất.
“Thẩm Vi Đường, cô điên rồi có phải không?”
Trong giọng nói của Quý Việt Chu dằn nén sự tức giận
“Cô làm Vân Nhi đau rồi thấy chưa? Có chuyện gì không thể nói đàng hoàng được? Cứ phải động thủ như một kẻ đàn bà chanh chua thế hả?”
Ta ôm chặt lấy bụng, cố nhịn cơn đau kịch liệt:
“Quý Việt Chu, chuyện ta hối hận nhất trong đời này, chính là năm năm trước ở chùa Hương Tích, lúc chàng xông vào, ta đã không đâm c h í c chàng bằng một nhát dao.”
Hắn đứng c h í c trân tại chỗ. Còn ta dùng hết sức lực chống tay đứng dậy, bước ra ngoài.
Đợi đến khi về phòng, mới phát hiện ra bên dưới đã chảy m á u.
Ta biết đứa bé này không giữ được nữa.
Nơi lồng ngực dâng lên nỗi đau đớn giằng xé, dày đặc.
Ta ra hiệu cho nha hoàn không được làm ồn.
Nằm liệt giường một ngày trời, ta mới hồi lại chút sức lực.
Màn đêm buông xuống, ta tựa bên cửa sổ ngắm trăng.
Chỉ cảm thấy bản thân mình lúc trước quá đỗi nực cười.
Tiếng bước chân vang lên dưới hành lang, một lát sau, Quý Việt Chu bước vào.
Giọng hắn dịu đi:
“Hôm nay ta đẩy nàng, là ta không đúng.”
“Nhưng nàng cũng không nên đối xử với Vân Nhi như vậy. Thân thể nàng ấy yếu ớt, không chịu nổi sự giằng co của nàng đâu. Những năm qua nàng ấy ở Lũng Tây sống rất khổ sở, trong lòng ta luôn cảm thấy áy náy. Giờ nàng ấy đã trở về, ta chỉ muốn bù đắp cho nàng ấy.”
“Vi Đường, nàng là chính thê, nên có khí độ của một chính thê, hà cớ gì phải so đo với một người đã chịu nhiều đau khổ? Nàng không thể nhường nhịn một chút sao?”
“Đêm nay ta nghỉ lại đây, ba ngày sau là đại hôn, nàng…”
“Ta không muốn.” Ta ngắt lời hắn.
Hắn sững sờ.
“Nàng nói gì?”
“Ta nói ta không muốn chung chăn chung gối với chàng.”
Sắc mặt hắn chùng xuống:
“Ta đã chủ động đến làm hòa với nàng, nàng lại còn lên mặt sao?”
Ta nhìn chằm chằm vào mắt hắn.
“Ta chê chàng bẩn.”
Hắn bị câu nói này đâm trúng, bàn tay siết chặt lại.
“Được, tốt lắm, nếu nàng đã không muốn, vậy ta thành toàn cho nàng. Thẩm Vi Đường, sau này ta sẽ không bao giờ chạm vào nàng nữa.”
Hắn quay người, đóng sầm cửa bỏ đi.
Cánh cửa đập vào khung gỗ, phát ra một tiếng động chát chúa.
Từ đầu đến cuối, hắn chưa từng quan tâm hỏi han ta lấy một câu.
Rõ ràng trong phòng nồng nặc mùi thuốc Bắc như vậy, rõ ràng sắc mặt ta nhợt nhạt đến thế.
Có lẽ hắn lại tưởng ta đang dùng khổ nhục kế gì đây mà.
Hai ngày tiếp theo, Quý Việt Chu càng thêm vinh váo sủng ái Bùi Vân, ra sức đối xử tốt với nàng ta.
Cứ như thể cố ý làm cho ta xem.
Hắn đích thân lội xuống nước hái hoa sen cho nàng ta, cõng nàng ta dạo chơi khắp sân viện.
Sự đắc ý trong đáy mắt Bùi Vân như sắp tràn ra ngoài, nàng ta cũng ngày càng trở nên ngang ngược.
Một ngày trước đại hôn, nàng ta mặc bộ hỷ phục đỏ rực xông vào viện của ta.
Họa tiết hoa sen tịnh đế thêu bằng chỉ vàng dưới ánh nến làm người ta hoa cả mắt.
Nàng ta khẽ gọi ta:
“Tỷ tỷ, tỷ xem hỷ phục này của muội có đẹp không?”
“Việt Chu ca ca đã cất công mời tú nương từ Tô Châu đến, làm gấp rút suốt bảy ngày bảy đêm mới xong đấy.”
Nàng ta bước lên một bước, xoay một vòng ngay cạnh ta.
Ta biết nàng ta cố tình đến để kích động ta, nhưng ta đã sớm chẳng còn bận tâm nữa rồi.
Dù vậy, ta cũng không muốn để nàng ta đắc ý đến thế.
Thế là ta thản nhiên nói:
“Bùi Vân, nếu Quý Việt Chu thực sự yêu cô đến vậy, năm xưa đã chẳng cưới ta.”
Nụ cười của nàng ta cứng đờ trên mặt.
“Tỷ nói bậy bạ gì đó? Việt Chu ca ca chỉ là quá lương thiện mà thôi.”
Ta bật cười khẽ:
“Vậy sao? Còn cô thì sao? Tại sao cô lại phải gả đến Lũng Tây? Nếu năm đó cô không thể chịu đựng nổi việc Quý Việt Chu có người phụ nữ khác, vậy sao bây giờ lại quay về?”
3.
“Muội chỉ là đang giận dỗi Việt Chu ca ca thôi.”
“Cho nên bây giờ hết giận rồi? Không quan tâm nữa, thà làm thiếp cũng phải ở bên cạnh hắn?”
“Ta là bình thê, không phải thiếp.”
“Ồ, là một loại thiếp cao cấp hơn chút thôi.”
Nàng ta tức đến mức cả người run lên, ngón tay chỉ thẳng vào mũi ta, nhưng không thốt nên được lời nào.
“Thẩm Vi Đường!”
Ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói gầm gừ giận dữ của Quý Việt Chu.
Hắn sải bước dài đi vào, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn ta:
“Nếu cô còn ngang ngược bá đạo như vậy nữa, đừng trách ta hưu cô.”
Ta cụp mắt, nở một nụ cười đầy mỉa mai.
Quý Việt Chu quên mất rồi, chúng ta ngay cả hôn thư còn chẳng có, hắn lấy tư cách gì mà đòi bỏ ta cơ chứ?
Buổi tối, trong phủ thắp đèn sáng như ban ngày.
Lụa đỏ treo từ cổng lớn dọc vào tận nội viện, lồng đèn phản chiếu sắc đỏ khiến màn đêm cũng ngập tràn hỷ khí.
Cửa phòng bị gõ nhẹ.
“Phu nhân, đại nhân sai nô tỳ mang chút bánh ngọt đến.”
Nha hoàn bưng một chiếc đĩa sứ xanh bước vào.
Là bánh phù dung của cửa tiệm mà ta thích ăn nhất.
Ta nhìn chằm chằm vào đĩa bánh, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Năm năm qua.
Mỗi lần cãi vã, hắn đều sai người đưa một đĩa bánh như thế này đến.
Trước kia ta luôn cho rằng, hắn nhớ ta thích ăn gì, trong lòng hắn chung quy vẫn có ta.
Cho dù chỉ là một chút xíu.
Thế là ta lại hoan hỉ đi tìm hắn, mềm mỏng nói vài câu lấy lòng, chuyện coi như trôi qua.
Thật nực cười làm sao.
Nha hoàn dè tự ngước mắt lên:
“Đại nhân còn dặn, ngày mai là tiệc cưới, xin phu nhân nhất định phải giữ thể diện.”
Ta cầm một miếng bánh phù dung lên.
Lớp vỏ bánh vỡ vụn trên đầu ngón tay, lả tả rơi xuống.
“Biết rồi.”
Nha hoàn nhún mình hành lễ rồi lui ra ngoài.
Gió đêm thổi vào, ta ném miếng bánh phù dung trên tay xuống hồ cá bên ngoài.
Đến lúc phải đi rồi.
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng ta đã thức dậy.
Ta thay trang phục cải trang thành một nha hoàn bình thường.
Tên tiểu tư canh cửa sau đang tựa lưng vào tường ngủ gật, ta nhét cho hắn một nén bạc, hắn mắt nhắm mắt mở liền vội vàng mở cửa.
Đọc tiếp: Chương 4 →