Con Số Trên Đỉnh Đầu

Chương 2



Nhưng giờ phút này, nhìn bàn tay anh đang bảo vệ Hứa Mộng, tôi mới nhận ra bản thân trước đây buồn cười đến mức nào.

Anh chưa từng coi đây là nhà của tôi.

Anh đã mặc nhiên xem nó là tài sản của mình.

Giang Dực hạ thấp giọng.

“Đừng gây chuyện trước mặt người ngoài.”

“Người ngoài mà anh nói là ai?”

Tôi hỏi.

“Là cô ta, hay là tôi?”

Không khí trong phòng khách lập tức trở nên ngột ngạt.

Con số trên đầu Hứa Mộng vẫn đang giảm.

00:08:51.

00:08:50.

Cô ta bỗng bước lên nắm lấy cổ tay tôi.

“Chị Tống, chị đừng trách anh Dực. Thật ra em và anh ấy không giống như chị nghĩ.”

Khoảnh khắc ngón tay cô ta chạm vào tôi, điện thoại trong lòng bàn tay lại rung lên.

“Đừng để cô ta chạm vào chị.”

Tôi rùng mình, lập tức hất tay cô ta ra.

Hứa Mộng loạng choạng lùi lại, eo va vào cạnh bàn. Cốc nước trên bàn rơi xuống, vỡ tan trên sàn.

“Á!”

Cô ta kêu lên, bàn tay bị mảnh thủy tinh cứa một đường nhỏ.

Máu đỏ lập tức chảy ra.

Giang Dực gần như không suy nghĩ, lập tức đẩy tôi sang một bên rồi lao đến đỡ cô ta.

“Tống Noãn, em điên rồi à?”

Lưng tôi va mạnh vào tủ rượu, đau đến mức trước mắt tối sầm.

Anh không nhìn tôi lấy một lần.

Anh chỉ cúi xuống kiểm tra vết thương nhỏ đến mức chẳng cần băng bó trên tay Hứa Mộng.

“Mộng Mộng, có đau không?”

Hứa Mộng lắc đầu, nước mắt rơi xuống.

“Em không sao. Anh đừng trách chị ấy, là em không đứng vững.”

Giang Thừa đứng cạnh bàn ăn, nụ cười trên mặt đã biến mất.

Cậu ta nhìn anh trai, ánh mắt lạnh đến lạ.

“Anh, chị dâu đập vào tủ rồi.”

Giang Dực lúc này mới quay đầu.

Nhưng thay vì hỏi tôi có bị thương không, anh lại quát:

“Xin lỗi Mộng Mộng.”

Tôi nhìn người đàn ông mình yêu suốt bảy năm, trong lòng bỗng trở nên yên tĩnh.

Hóa ra khi thất vọng đến cực điểm, con người thật sự sẽ không còn đau nữa.

Tôi chống tay đứng thẳng, giọng bình thản.

“Cô ta không xứng.”

Giang Dực nghiến răng.

“Tống Noãn!”

Đúng lúc ấy, Hứa Mộng bỗng ôm ngực, sắc mặt tái nhợt.

“Anh Dực, em khó thở quá.”

Giang Dực lập tức căng thẳng.

“Thuốc đâu?”

“Ở trong vali.”

Chiếc vali của cô ta đang đặt ngay dưới chân cầu thang.

Giang Dực định đi lấy, nhưng Hứa Mộng lại giữ tay anh.

“Không phải vali này, là túi nhỏ em để trong phòng trên tầng hai.”

Tôi nhìn cô ta.

Cô ta vừa đến đây chưa đầy năm phút.

Túi thuốc nào đã được đặt sẵn trên tầng hai?

Giang Dực cũng thoáng khựng lại, nhưng chỉ trong một giây. Sau đó, anh quay sang nhìn tôi.

“Em đứng tránh ra.”

“Túi của cô ta lên tầng từ lúc nào?”

Tôi hỏi.

Hứa Mộng thở dốc, yếu ớt đáp:

“Buổi chiều anh Dực đã nhờ người mang một ít hành lý của em đến trước.”

Vậy là họ đã tự ý vào nhà khi tôi không có mặt.

Không chỉ đổi camera.

Rất có thể họ còn chuẩn bị những thứ khác.

Con số trên đầu cô ta chỉ còn:

00:06:17.

Tôi đứng chắn trước cầu thang, không hề có ý định nhường đường.

“Gọi cấp cứu.”

Giang Dực lạnh giọng.

“Cô ấy chỉ cần uống thuốc.”

“Tôi là bác sĩ. Nếu khó thở nghiêm trọng, uống thuốc không rõ loại có thể khiến tình trạng tệ hơn. Gọi cấp cứu là an toàn nhất.”

Hứa Mộng cúi đầu, ánh mắt lộ ra một tia hoảng loạn rất nhanh.

“Không cần đâu. Em bị bệnh cũ, chỉ cần uống thuốc là được.”

“Bệnh gì?”

“Hen suyễn.”

“Thuốc tên gì?”

Cô ta nghẹn lại.

Tôi tiếp tục hỏi:

“Liều lượng bao nhiêu? Được kê từ bệnh viện nào? Bác sĩ điều trị là ai?”

Hứa Mộng không trả lời được.

Giang Dực mất kiên nhẫn.

“Em thẩm vấn cô ấy đủ chưa?”

“Anh không thấy lạ sao? Một người bị hen suyễn nghiêm trọng lại không mang thuốc bên mình, còn để thuốc trong căn phòng cô ta chưa từng bước vào?”

Ánh mắt Giang Dực lóe lên.

Chỉ một thoáng rất nhanh, nhưng tôi vẫn nhìn thấy.

Anh không hề kinh ngạc.

Anh biết.

Anh biết Hứa Mộng đang nói dối.

Hai người họ đang diễn một vở kịch trước mặt tôi.

Vấn đề là, họ muốn dụ ai lên tầng hai?

Hứa Mộng hay tôi?

Điện thoại lại rung.

Lần này, người gửi chỉ nhắn hai chữ.

“Cầu thang.”

Tôi lập tức nhìn xuống.

Trên bậc cầu thang thứ ba có một vệt sáng cực nhỏ. Nếu không chú ý, gần như không thể phát hiện.

Một sợi dây cước trong suốt được căng ngang, một đầu nối với chân tủ trang trí, đầu kia móc vào lan can.

Chỉ cần có người vấp ngã, chiếc tủ cao gần hai mét đặt cạnh cầu thang rất có thể sẽ đổ xuống.

Tôi ngẩng đầu nhìn tầng hai.

Phía trên cùng của cầu thang là lan can kính. Cánh cửa ban công cuối hành lang đang mở, rèm trắng bị gió thổi phất phơ.

Một cái bẫy rõ ràng đến mức độc ác.

Nếu tôi chạy lên lấy thuốc trong lúc hoảng loạn, tôi sẽ vấp ngã.

Chiếc tủ sẽ đổ xuống.

Cho dù tôi không ch//ết, tôi cũng có thể bị thương nặng.

Sau đó, Hứa Mộng sẽ lên tầng hai bằng cách khác.

Hay người ch//ết trong mười ba phút vẫn là cô ta?

“Anh Dực…”

Hứa Mộng bỗng khụy chân.

Giang Dực ôm lấy cô ta, sốt ruột nhìn tôi.

“Còn không tránh ra?”

Tôi không động đậy.

“Anh muốn lấy thuốc, có thể gọi người giao hành lý mang xuống.”

“Không kịp nữa.”

Giang Dực đột nhiên bước tới, nắm cổ tay tôi kéo mạnh sang một bên.

“Tránh ra!”

Tôi đã đề phòng từ trước, lập tức bám lấy lan can.

Anh dùng sức quá mạnh, bản thân mất thăng bằng, chân suýt giẫm lên sợi dây cước.

Sắc mặt anh thay đổi.

Tôi biết anh đã nhìn thấy nó.

Nhưng phản ứng đầu tiên của anh không phải kinh ngạc.

Mà là hoảng sợ.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Anh biết ở đây có dây?”

Giang Dực cứng người.

“Em nói linh tinh gì vậy?”

“Anh vừa nhìn thấy nó.”

“Chỉ là một sợi dây thôi, có thể do em làm rơi.”

Tôi bật cười.

“Một sợi dây được buộc chặt vào hai đầu, vừa đúng độ cao để người ta vấp ngã, anh nghĩ tôi sẽ tin là vô tình?”

Hứa Mộng ở phía sau bỗng ngừng thở dốc.

Cô ta nhìn Giang Dực, trong mắt thoáng hiện lên vẻ trách móc.

Ngay lúc ấy, cửa chính bất ngờ bị gió thổi đóng sầm lại.

Đèn trong nhà vụt tắt.

Bóng tối bao trùm tất cả.

Một tiếng hét chói tai vang lên.

Sau đó là tiếng bước chân chạy lên cầu thang.

Tôi lập tức lấy điện thoại bật đèn pin.

Ánh sáng vừa chiếu lên, tôi nhìn thấy Hứa Mộng đang chạy lên tầng hai.

Cô ta không hề khó thở.

Cũng không hề yếu ớt.

Tốc độ nhanh đến mức chiếc váy trắng tung lên phía sau.

Trên đầu cô ta, con số đã biến thành:

00:03:12.

“Đứng lại!”

Tôi hét lên.

Hứa Mộng không quay đầu.

Giang Dực lao đến định ngăn tôi đuổi theo.

Tôi lập tức tránh sang bên, nhưng anh vẫn chụp được vai tôi.

“Đừng lên đó!”

Giọng anh không còn là mệnh lệnh lạnh lùng.

Mà là hoảng loạn thật sự.

Tôi nhìn anh.

“Anh biết trên đó có gì?”

“Không có gì cả!”

“Vậy tại sao anh sợ?”

Giang Dực không trả lời.

Tầng hai vang lên tiếng cửa phòng đóng mạnh.

Ngay sau đó, điện thoại tôi nhận được một đoạn video.

Màn hình hiển thị hình ảnh từ camera giấu kín trên tầng hai.

Trong video, Hứa Mộng bước vào phòng khách, mở chiếc túi xách đã được đặt trên giường. Cô ta lấy ra một chiếc găng tay, một chai chất lỏng trong suốt và một con d//ao nhỏ.

Chương trước Chương tiếp
Loading...