Đêm Thất Tịch
Chương 2
Ở đầu bên kia, anh dường như che micro lại. Khi lên tiếng, giọng anh đầy trách móc.
“Hôm nay anh tổ chức tiệc thử món để chuẩn bị khai trương quán cho Nhiên Nhiên. Tại sao em cứ phải chọn đúng lúc này để mang chuyện một con mèo ra phá hỏng không khí?”
Anh ngừng một nhịp rồi lạnh lùng nói tiếp:
“Khương Ninh, em càng ngày càng không biết điều.”
Cuộc gọi bị ngắt.
Tôi gọi lại nhưng điện thoại của anh đã tắt máy.
Tim tôi như bị một bàn tay lạnh ngắt bóp chặt.
Trong mắt Lục Trầm, mạng sống của Mộc Mộc còn không đáng giá bằng một buổi tiệc anh chuẩn bị cho Hứa Nhiên.
Tôi bất giác nghĩ, nếu hôm nay con mèo nằm trong phòng cấp cứu là thú cưng của cô ta thì sao?
Anh có thể bình thản đến mức này không?
Người ta nói yêu một người thì sẽ yêu cả những điều thuộc về người đó.
Anh không quan tâm đến Mộc Mộc.
Có lẽ từ đầu đến cuối, anh cũng chưa từng thật sự yêu tôi.
Mộc Mộc không thể vượt qua ca cấp cứu.
Nó ngừng thở trên chiếc bàn lạnh lẽo trong phòng phẫu thuật.
Khoảnh khắc bác sĩ nói lời xin lỗi, tôi cảm thấy một phần bên trong mình cũng bị rút sạch.
Tôi ôm chiếc hộp đựng Mộc Mộc trở về.
Lục Trầm đang ngồi trên ghế, cúi đầu nhắn tin.
Anh không nhìn tôi, chỉ thuận miệng hỏi:
“Con mèo đâu rồi? Sau này đừng lấy nó ra làm lý do gọi điện quấy rầy anh nữa.”
Tôi đặt chiếc thùng giấy xuống cạnh cửa.
Ánh mắt tôi trống rỗng nhìn anh.
Lục Trầm cuối cùng cũng buông điện thoại.
Anh bước đến, kéo tôi vào lòng rồi nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, giống như đang ban phát sự dịu dàng sau một cuộc trừng phạt.
“Biết ngoan từ đầu thì tốt rồi. Anh lạnh nhạt cũng chỉ để em nhớ lâu hơn.”
Tôi nhìn cốc nước uống dở trên bàn.
Môi tôi khô đến nứt ra.
“Em sai rồi.”
Lục Trầm bật cười.
Anh cúi đầu định hôn tôi, có lẽ nghĩ rằng tôi lại giống suốt hơn một nghìn ngày đã qua, hoàn toàn đầu hàng trước anh.
Nhưng lần này tôi quay mặt tránh đi.
“Em thật sự sai rồi.”
Tôi chậm rãi nói:
“Bốn năm qua, coi như em đã mù.”
Tôi tháo chiếc nhẫn đính hôn trên ngón tay.
Trước ánh mắt kinh ngạc của anh, tôi ném nó vào thùng rác.
“Mộc Mộc không còn nữa.”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Lục Trầm, chúng ta kết thúc đi.”
2
Nghe tôi nói chia tay, Lục Trầm không nổi giận.
Anh chỉ đưa tay chỉnh lại cổ áo bị lệch của tôi, vẻ mặt bình thản đến mức dường như vừa nghe một lời nói đùa.
“Mèo ch/e/t thì mua con khác. Đừng dùng chuyện chia tay để uy hiếp anh.”
Khóe môi anh nhếch lên.
Trong ánh mắt là sự chắc chắn đầy kiêu ngạo.
Anh tin tôi không thể rời bỏ anh.
Tôi nhắc lại:
“Em không đùa.”
Lúc này, vẻ kiên nhẫn trên mặt anh mới biến mất.
“Đừng làm loạn nữa. Ngày mai anh còn phải đi hoàn thiện giấy phép kinh doanh cho tiệm bánh. Người trưởng thành phải biết ưu tiên công việc, không phải lúc nào cũng xù lông như con nhím rồi làm người khác khó chịu.”
Tôi nhìn anh, bỗng thấy buồn cười.
Không biết là tôi quá gai góc, hay vì anh có tật giật mình nên mỗi lần đều cảm thấy lời tôi nói đâm trúng chỗ đau?
Tôi lạnh lùng hỏi:
“Trách nhiệm mà anh nói là âm thầm thêm tên Hứa Nhiên vào danh sách góp vốn của tiệm bánh sau lưng em sao?”
Ánh mắt Lục Trầm khẽ đổi.
Tôi đi đến tủ cạnh cửa, lấy ra bản sao hồ sơ đăng ký kinh doanh rồi ném xuống trước mặt anh.
Tiệm bánh ấy là tâm huyết nửa năm của tôi.
Tôi tự tìm mặt bằng, tự thiết kế, tự thử công thức, nhiều đêm gần như không ngủ. Thế nhưng trong danh sách cổ đông lại xuất hiện tên Hứa Nhiên.
Không những thế, cô ta còn được ghi là người nắm tỷ lệ cổ phần cao nhất.
Lục Trầm chỉ liếc qua giấy tờ.
Rất nhanh sau đó, anh lại trở về vẻ dịu dàng thường ngày.
“Nhiên Nhiên vẫn muốn thử làm bà chủ để tìm lại sự tự tin. Cứ coi như tiệm này cho cô ấy tập kinh doanh. Hai người là bạn thân, em cần gì phải tính toán?”
Anh nói nhẹ tênh:
“Cùng lắm năm sau anh đầu tư cho em một tiệm khác.”
Tôi siết chặt hai tay.
Móng tay gh/ì s/â/u vào lòng bàn tay.
“Anh đem tâm huyết của em cho cô ta tập chơi?”
Lục Trầm tưởng tôi đã bắt đầu dao động nên tiếp tục đưa ra quyết định thay tôi.
“Anh đã giao chìa khóa cho Nhiên Nhiên. Ngày mai cô ấy sẽ livestream buổi đầu tiên tại cửa hàng để tạo độ chú ý.”
Anh nhìn tôi rồi nói:
“Em xuống bếp làm vài món bánh đẹp mắt, phối hợp với cô ấy một ngày.”
Tôi không thể tin nổi người trước mặt.
“Trong cửa hàng có những công thức em đã thức trắng nhiều đêm mới hoàn thiện. Chiếc lò nướng nhập khẩu cũng do em tự tiết kiệm tiền mua.”
Tôi cười lạnh:
“Bây giờ anh bắt em làm phụ bếp cho cô ta?”
Đúng lúc đó, điện thoại vang lên thông báo.
Hứa Nhiên gửi cho tôi một đoạn ghi âm.
“Ninh Ninh, Lục Trầm nói chuyện với cậu chưa?”
Giọng cô ta mềm mại, nghe như đang vô cùng áy náy.
“Tớ sợ cậu không vui nên muốn tự nói với cậu. Tay nghề của cậu giỏi như vậy, ngày mai cậu giúp tớ phụ trách bếp một hôm được không?”
Lục Trầm đặt tay lên vai tôi.
Động tác trông có vẻ thân mật, nhưng giọng nói lại mang ý cảnh cáo rõ ràng.
“Ngày mai đến cửa hàng thì đừng bày sắc mặt với Nhiên Nhiên. Đừng vì vài chuyện nhỏ mà phá hỏng tình bạn của hai người.”
Dứt lời, anh quay vào phòng tắm.
Tiếng nước nhanh chóng vang lên sau cánh cửa.
Phá hỏng tình bạn?
Tôi nhìn đoạn ghi âm trong điện thoại, chợt nhận ra trong mối quan hệ ba người này, chỉ có mình tôi ngu ngốc cố giữ lại thứ gọi là tình cảm.
Tôi đưa tay lau sạch nước mắt.
Sau đó, tôi gọi hai cuộc điện thoại.
Một cuộc cho công ty chuyển nhà.
Một cuộc cho thợ thay khóa.
3
Tôi không ngủ cả đêm.
Gần trưa hôm sau, tôi dẫn nhân viên chuyển nhà và thợ khóa đến thẳng cửa hàng.
Xe vừa dừng, tôi đã nhìn thấy tấm biển mới treo phía trên cửa.
Tên cửa tiệm vốn được thiết kế theo tên tôi đã biến mất.
Thay vào đó là dòng chữ màu hồng nổi bật:
“Căn bếp ngọt ngào của Nhiên Nhiên.”
Hai bên lối vào là hàng loạt lẵng hoa khai trương đắt tiền do Lục Trầm gửi tới.
Trên những dải ruy băng đỏ đều ghi cùng một lời chúc dành cho “bà chủ Nhiên Nhiên”.
Từng thứ trước mắt giống như những cú tát liên tiếp giáng xuống mặt tôi.
Chút hy vọng cuối cùng còn sót lại cũng bị dập tắt hoàn toàn.
Tôi đẩy mạnh cửa kính rồi bước vào.
Hứa Nhiên đang livestream.
Chiếc cốt bánh fondant tôi chuẩn bị để tham gia cuộc thi làm bánh cấp thành phố đã bị cô ta cắt thành nhiều mảnh. Cô ta còn vui vẻ chia cho những người hâm mộ đứng quanh ăn thử.
Máu nóng lập tức dồn lên đầu.
Tôi bước nhanh tới, hất đổ chiếc bàn livestream.
Máy quay, hộp trang trí và dụng cụ trên bàn rơi loảng xoảng xuống đất.
Tôi quay sang nhóm nhân viên chuyển nhà.
“Những đồ vật cá nhân không thuộc về tôi, chuyển toàn bộ ra ngoài.”
Buổi phát sóng bị gián đoạn.
Hứa Nhiên hét lên rồi vội vàng giữ tay tôi.