Hoàng Đế Săn Lùng Ta Khắp Nơi

Chương 2



Ta hỏi Thiến Tuyết:

“Quý nhân có việc gì sao?”

Xưa nay ta vẫn luôn làm việc nặng ngoài sân.

Vân Quý nhân rất ít khi gọi ta vào nội điện.

Thiến Tuyết lắc đầu.

“Ta cũng không rõ.”

Sau khi ta tới nơi, Vân Quý nhân nhìn ta từ trên xuống dưới.

Nhìn đến mức cả người ta nổi da gà.

Sau đó nàng cho tất cả mọi người lui ra ngoài.

Rồi nắm lấy tay ta nói:

“Đình Phương, ngươi… có thể giúp ta một việc được không?”

Ta giật mình, lập tức nói:

“Nương nương nói vậy thật khiến nô tỳ không dám nhận. Người có việc gì cứ phân phó.”

Vân Quý nhân thở dài, nhìn quanh một lượt rồi mới cẩn thận hạ giọng:

“Ta biết, chiếc khăn tay mà bệ hạ nhặt được là của ngươi…”

Ta như bị sét đ.á.n.h ngang tai, cố nén chột dạ nói:

“Nương nương… người nhìn nhầm rồi…”

Vân Quý nhân khẽ nói:

“Đám cung nữ kia không biết chữ nhiều, chẳng lẽ ta cũng không biết sao?”

“Ta từng thấy ngươi đọc sách, cũng biết tài văn chương của ngươi không tệ.”

“Quan trọng nhất là trước đây ta từng nhìn thấy chiếc khăn ấy trên người ngươi, tuyệt đối không thể nhầm được.”

Đầu óc ta lập tức xoay chuyển thật nhanh.

Lúc này tuy trong lòng vô cùng sợ hãi.

Nhưng ta biết, nếu Vân Quý nhân muốn tố giác, nàng đã đi từ sớm rồi.

Nàng hẳn là có điều mong cầu.

Quả nhiên, ngay sau đó Vân Quý nhân khẩn khoản nói:

“Đình Phương, ngươi cũng biết mà, từ ngày ta nhập cung tới nay còn chưa từng được gặp bệ hạ.”

“Trong nhà đã vô cùng bất mãn với ta rồi.”

“Mẫu thân ta nói, nếu ta còn không thể được sủng ái, sẽ đưa cả tiểu muội của ta vào cung.”

“Ngươi giúp ta đi! Chỉ cần nói chiếc khăn ấy là của ta, được không?”

Vân Quý nhân dung mạo xinh đẹp, xuất thân cũng không thấp.

Vừa nhập cung đã được phong Quý nhân.

Chỉ tiếc vận số không tốt.

Lần đầu Tiêu Huyền Quân định triệu nàng thị tẩm, Thái hậu đột nhiên ngã bệnh.

Chuyện ấy đành bỏ dở.

Lần thứ hai lại bất ngờ nhận được quân tình khẩn cấp.

Hai lần đều không thành, Tiêu Huyền Quân cảm thấy nàng không may mắn, từ đó cũng chẳng nhắc tới nữa.

Hắn không nhắc.

Tự nhiên cũng chẳng còn ai nhớ tới Vân Quý nhân.

Khánh Xuân cung dần trở thành nơi bị lãng quên.

Ta hiểu rõ điều nàng cầu xin, bèn nói:

“Nương nương yên tâm, nếu nô tỳ muốn nói ra, đã sớm nói rồi…”

Đôi mắt Vân Quý nhân lập tức sáng lên.

“Ta biết, ta biết.”

“Nhưng ta vẫn muốn nói rõ với ngươi, ta không thể vô duyên vô cớ chiếm lợi của ngươi được.”

“Đình Phương, ta biết mỗi người đều có chí hướng riêng, nhưng ta thật sự đã bị ép tới đường cùng rồi.”

“Nếu ngươi không muốn được bệ hạ sủng hạnh… có thể để ta thay ngươi hay không…”

“Muội muội ta mới mười bốn tuổi, ta không muốn nó cũng giống ta, bị chôn vùi cả đời trong thâm cung này…”

Nói tới đây, giọng nàng đã nghẹn lại.

Tình cảm tỷ muội của họ khiến lòng ta d.a.o động.

Ta nhớ kiếp trước, khi ta đã là Quý phi, Vân Quý nhân vẫn luôn mờ nhạt vô danh.

Muội muội nàng sau đó cũng bị đưa vào cung.

Vẫn không được sủng ái.

Nếu Vân Quý nhân có thể nhận được sự sủng ái của Tiêu Huyền Quân.

Về sau, Hà Vinh Nguyệt sẽ không dễ dàng hãm hại nàng như hãm hại ta.

Ít nhất phía sau nàng còn có cả một gia tộc chống lưng.

Vì thế, ta giao toàn bộ bản thảo cùng sách vở của mình cho Vân Quý nhân.

Để nàng bắt chước nét chữ của ta.

Vân Quý nhân từng được đọc sách ở nhà.

Chỉ luyện vài ngày đã có tiến bộ rõ rệt.

Nàng hứa với ta.

Đợi sau khi được sủng ái, có tiếng nói trong cung rồi.

Nàng sẽ cho ta một khoản bạc phòng thân, còn giúp ta sắp xếp xuất cung sớm.

Chẳng bao lâu sau, Vân Quý nhân đã thừa nhận việc chiếc khăn tay ấy là của mình với Lý tổng quản.

Tiêu Huyền Quân mừng rỡ khôn xiết.

Hắn lập tức triệu Vân Quý nhân tới gặp.

Rồi cầm khăn tay hỏi nàng vài câu.

Thấy nàng tuy e thẹn nhưng đối đáp trôi chảy.

Ngay cả hoa văn thêu cùng nét chữ trên khăn cũng nói rõ ràng rành mạch.

Lúc này hắn mới hoàn toàn tin rằng mình đã tìm được người khiến bản thân ngày đêm nhung nhớ.

Tiêu Huyền Quân vui vẻ ôm lấy Vân Quý nhân.

“Trẫm có cảm giác, nàng vốn dĩ là nữ nhân được định sẵn cho trẫm!”

“Quả nhiên đúng là như vậy!”

“Đây chính là duyên trời ban!”

Đêm ấy, Vân Quý nhân được thị tẩm.

Sáng hôm sau liền được phong làm Vân phi.

Ngay sau đó, châu báu, đồ quý giá, gấm vóc cùng đủ loại ban thưởng liên tục được đưa vào Khánh Xuân cung như nước chảy.

Những cảnh tượng này, ta cũng từng trải qua.

Nhất thời chỉ cảm thấy trăm mối ngổn ngang.

Vân phi vui mừng đến phát khóc, nắm lấy tay ta nói:

“Cuối cùng cũng có thể ăn nói với người trong nhà rồi.”

“Nếu sau này ta sinh được một đứa bé, cũng có thể làm chủ cho muội muội ta, gả nó cho một nhà t.ử tế.”

Sau đó, chúng ta ngồi nói chuyện rất lâu.

Vân phi cũng bắt đầu sắp xếp chuyện cho ta xuất cung.

Đang nói, nàng bỗng nhiên lên tiếng:

“Đúng rồi, đêm qua bệ hạ nói mê một câu.”

“Người nói — ‘T.ử Đồng, đừng bỏ lại ta’!”

“Cả người bệ hạ đầy mồ hôi, gần như là hét lên, làm ta cũng bị dọa tỉnh…”

Trong khoảnh khắc ấy, hai tay ta run lên, sống lưng lạnh toát.

Kiếp trước, Tiêu Huyền Quân vẫn luôn gọi riêng ta là “T.ử Đồng”.

Nhưng dù sao khi ấy ta cũng chỉ là Quý phi, chưa phải Hoàng hậu.

Mỗi lần nghe hắn gọi như vậy, ta đều ngượng ngùng không dám đáp lại.

Thế nhưng Tiêu Huyền Quân lại ôm ta vào lòng nói:

“Có gì mà phải sợ?”

“Nàng sinh cho trẫm Minh nhi, đó là trưởng t.ử của trẫm.”

“Đợi sau này Minh nhi được lập làm Thái t.ử, nàng sẽ là Hoàng hậu của trẫm!”

Khi ấy hắn dịu dàng triền miên biết bao.

Dung mạo tuấn mỹ như thần linh giáng thế.

Ta gần như muốn tan chảy trong sự ôn nhu cùng yêu thương ấy.

Chỉ tiếc rằng… về sau, sự lạnh nhạt tuyệt tình của hắn cũng cực đoan đến như thế.

Ta chợt nhận ra.

Nếu ta có thể nhớ lại kiếp trước tựa như một giấc mộng Nam Kha này.

Vậy biết đâu… Tiêu Huyền Quân cũng có thể.

Tim ta đập như sấm dội.

Chỉ có thể cố ép bản thân bình tĩnh lại.

Biết đâu…Người hắn gọi là Hà Vinh Nguyệt, hoặc là một ai khác về sau.

Ta không cần phải tự dọa mình đến mức ngày đêm bất an.

Nhưng quả thực, ta phải mau ch.óng xuất cung…

Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền tới tiếng hô:

“Bệ hạ giá lâm!”

Ta và Vân phi nhìn nhau một cái, đều không khỏi căng thẳng.

Ta vội vàng cúi đầu, lui vào góc.

Vân phi kéo ra một nụ cười, hành lễ nghênh giá.

“Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Tiêu Huyền Quân dịu giọng nói:

“Xử lý xong việc liền muốn tới gặp nàng, nên trẫm tới đây.”

“Bữa trưa hôm nay cũng dùng ở chỗ nàng đi. Quay về trẫm sẽ điều cho nàng một đầu bếp tốt.”

Vân phi vội vàng tạ ơn.

Rồi quay sang nói với ta:

“Ngươi đi chuẩn bị đi.”

Ta thấp giọng đáp:

“Vâng.”

Thế nhưng vừa mới xoay người.

Tiêu Huyền Quân bỗng lên tiếng:

“Khoan đã, bóng lưng của cung nữ này sao lại quen mắt như vậy.”

“Quay người lại cho trẫm xem.”

Toàn thân ta cứng đờ, móng tay bấu c.h.ặ.t vào lòng bàn tay.

Nhưng lúc này, căn bản không cho phép ta từ chối.

Ta chỉ có thể xoay người quỳ xuống, cố ý kéo giọng the thé:

“Bệ hạ vạn an.”

Tiêu Huyền Quân nghe thấy giọng nói nịnh nọt ch.ói tai ấy, bất giác nhíu mày.

“Ngẩng đầu…”

Hắn còn chưa nói hết, Vân phi đã hờn dỗi một tiếng:

“Bệ hạ, người tới thăm thần thiếp hay tới xem người trong cung thần thiếp vậy… hừ~”

Tiêu Huyền Quân đành khẽ ho một tiếng, dỗ dành:

“Đương nhiên là tới gặp nàng…”

Nói xong, hắn quát ta một câu:

“Thôi được rồi, lui xuống đi.”

Ta giả vờ như không nỡ rời đi, chần chừ một lát mới kéo giọng đáp:

“Vâng…”

Sau khi lui ra ngoài.

Ta không dám bước vào nữa.

May mà cho tới tận hôm sau, Tiêu Huyền Quân cũng không nhớ ra ta.

Ngày kế tiếp, Vân phi gọi ta tới, đưa cho ta một bọc đồ.

“Bệ hạ đa nghi lắm, cứ luôn hỏi ta bài thơ ấy được viết ra thế nào…”

Ta sững người.

Kiếp trước, Tiêu Huyền Quân chỉ hỏi ta lúc ban đầu.

Về sau chưa từng truy hỏi nữa.

Là có chuyện gì đã thay đổi sao?

Vân phi nhíu c.h.ặ.t mày nói:

“May mà ta nhập cung một năm vẫn chưa được sủng hạnh, bài thơ kia lại vừa khéo hợp với hoàn cảnh của ta…”

“Giờ ta mới hiểu thế nào là ‘ở bên quân vương chẳng khác gì ở cạnh hổ dữ’.”

“Đình Phương, ngươi mau đi đi.”

“Đây là một ngàn lượng ngân phiếu cùng vài tờ lộ dẫn.”

“Sau khi xuất cung thì tìm một người t.ử tế mà gả, đừng bao giờ quay lại nữa…”

“Chiều nay sẽ có một nhóm cung nữ được thả xuất cung, ngươi trà trộn vào đó rời đi, sẽ không ai chú ý đâu.”

Ta đã chờ ngày này từ rất lâu rồi.

Vì thế liền hành lễ với Vân phi.

Sau đó thu dọn hành lý, gần như bỏ chạy khỏi hoàng cung.

Khi xếp hàng bước ra khỏi cổng cung.

Tim ta như muốn nhảy vọt ra khỏi cổ họng.

Có một khoảnh khắc, ta thậm chí còn nghe thấy ảo giác.

Dường như có người đang gọi ta.

“T.ử Đồng… T.ử Đồng…”

Âm thanh ấy giống như tiếng ác quỷ vọng lên từ địa ngục.

May mà tất cả chỉ là ảo giác của ta.

Cứ như vậy.

Ta không trở về nhà.

Mà một đường đi thẳng xuống phương Nam.

Dù sao trong cái nhà ấy cũng chưa từng có chỗ cho ta.

Nếu ta quay về, phụ thân sẽ cướp hết ngân phiếu của ta, tùy tiện gả ta cho người khác.

Sau đó lại giống như trước kia.

Liên tục tới hút m.á.u ta.

Chương trước Chương tiếp
Loading...