Mặt Nạ Quỷ

Chương 2



Ta tiếp lời:

“Hắn là người được trọng dụng, việc đến sao có thể từ chối? Đợi xong việc trở về, tự nhiên sẽ tới.”

A tỷ gật đầu, không nói thêm nữa.

Ta nhìn bóng lưng nàng, trong lòng cũng buông lỏng được nửa phần.

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Cổ chân ta dần khỏi, có thể xuống đất đi lại.

A tỷ mỗi ngày vẫn đọc sách viết chữ, chỉ thỉnh thoảng ngồi bên cửa sổ thất thần một lúc, khóe môi mang theo ý cười.

Ta biết nàng đang đợi.

Mẫu thân thì không biết.

Chiều hôm ấy, bà gọi ta vào phòng.

Trên bàn bày mấy bức họa chân dung.

“Con và Thời Vi đều không còn nhỏ. Ta đã nhờ người xem xét vài nhà, hai tỷ muội cùng chọn đi.”

Ta còn chưa mở lời, A tỷ vừa lúc bước vào.

Mẫu thân gọi nàng ngồi xuống, đẩy họa sang:

“Thời Vi, con xem trước đi.”

Mặt A tỷ đỏ bừng.

Nàng cúi đầu, nhẹ nhàng đẩy bức họa trở lại:

“Không cần đâu… để muội muội xem trước.”

Nói xong liền đứng dậy rời đi, bước chân vội vã.

Mẫu thân nhìn theo bóng nàng khuất sau cửa, rồi quay lại nhìn ta, mày nhíu c.h.ặ.t:

“A tỷ con rốt cuộc là sao vậy?”

Ta không lên tiếng.

“Bình thường nó đâu có thế. Chẳng lẽ… đã làm chuyện gì không nên làm?”

Ta biết bà đang lo điều gì.

Nếu chuyện A tỷ lén qua lại với người ta bị truyền ra ngoài, không chỉ mất danh dự của nàng, mà còn khiến phụ thân gặp phiền toái.

“Có lẽ là có ý trung nhân rồi.”

Ta cân nhắc nói:

“Mẫu thân, người tạm chờ đã, đừng vội định đoạt.”

Mẫu thân thở dài:

“A tỷ con từ nhỏ đã có chủ kiến, nhưng chuyện gì cũng không nói với ta, ta biết làm sao? Thôi, chỉ có thể để phụ thân con hỏi thử.”

Trong lòng ta chợt siết lại.

Để phụ thân hỏi ư?

Phụ thân là người coi trọng quy củ nhất.

Nếu biết A tỷ cùng Thành Vương thư từ qua lại suốt một năm, tuy chưa vượt lễ, nhưng cũng đủ khiến ông nổi giận.

“Mẫu thân.”

Ta thử ngăn bà lại:

“A tỷ biết chừng mực, hay là để con…”

“Con không cần che giấu thay nó.”

Mẫu thân cắt lời ta, giọng trầm hơn ban nãy:

“Ta là di mẫu của nó, cũng là mẫu thân nó. Chuyện của nó, ta không thể mặc kệ.”

Bà đứng dậy, bước ra ngoài hai bước rồi dừng lại, quay đầu nhìn ta.

“Diệu Nghi, con nói thật cho ta biết, người trong lòng A tỷ con là ai?”

Ta khẽ lắc đầu.

“Con không biết.”

A tỷ hỏi ta có nói với mẫu thân không.

“Không.”

Nàng thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống, vẻ lo lắng hiện rõ:

“Không thể để bà biết.”

“Vì sao?”

“Phụ thân không thích Thành Vương. Ông nói hắn hành sự tàn nhẫn, khi dẫn binh đ.á.n.h trận, tù binh bắt được đều bị hắn c.h.é.m ngay trước trận. Phụ thân từng ở triều đường công khai đàn hặc hắn. Nếu ông biết chuyện, nhất định sẽ lập tức tìm gấp một mối hôn sự cho ta, dập tắt chuyện này từ gốc rễ.”

Ta không đáp.

Kiếp trước, sau khi ta gả cho Yến Hoài Lâm, phụ thân đã đoạn tuyệt quan hệ với ta.

Ông nói ta tự phá quy củ, tự hủy đức hạnh, về sau có khổ cũng tự mình gánh lấy.

Về sau ta quả thật chịu đủ mọi khổ sở.

Ta từng cầu xin phụ thân và mẫu thân, nói muốn hòa ly.

Phụ thân bảo A tỷ chưa xuất giá, nếu ta hòa ly sẽ làm tổn hại gia môn Thẩm gia, liên lụy khiến A tỷ khó lấy chồng.

Mẫu thân nói nữ nhân nhà ai chẳng phải sống như thế, khuyên ta nhẫn nhịn thêm chút nữa.

Bọn họ chỉ thấy Yến Hoài Lâm lạnh nhạt với ta, cho rằng chẳng qua là phu thê bất hòa.

Những chuyện phía sau, ta không thể mở miệng nói.

Ví như ngày thành thân, hắn phất tay áo bỏ đi, để ta một mình ngồi trên hỷ sàng đến khi nến tàn.

Ví như trước mặt nha hoàn, hắn khiến ta mất mặt, dặn toàn phủ không cần xem ta là Vương phi mà hầu hạ.

Cơm của ta là cơm nguội, than lửa bị cắt, ngay cả xe ngựa xuất môn cũng không được dùng.

Hắn bắt ta ngày đêm quỳ tụng kinh.

Mùa đông chỉ trải một lớp t.h.ả.m mỏng, quỳ chưa đến nửa canh giờ đầu gối đã tê buốt.

Yến Hoài Lâm không cho ta đứng dậy, nói người có thành tâm thì sẽ không thấy đau.

Những điều ấy, ta đều nhịn.

Nhưng đêm hắn say rượu, xông vào Phật đường.

Ta đang quỳ trên bồ đoàn.

Hắn một tay kéo ta dậy, quẳng xuống trước bàn thờ.

“Ngươi không phải muốn làm Vương phi sao?”

Hắn ép xuống, hơi rượu phả vào mặt ta:

“Vậy thì làm cho t.ử tế.”

Hắn bẻ mặt ta quay về phía tượng Phật.

Tượng Phật sơn vàng rủ mắt, từ bi nhìn xuống.

“Đồ tiện nhân ham hư vinh.”

Hắn nghiến răng, động tác hung hãn:

“Cả thân đầy tội nghiệt, Phật tổ cũng không tha thứ cho ngươi.”

Ta đau đến không nói nổi.

Sau đó thì chẳng biết gì nữa.

Tỉnh lại đã nằm trên đất, y phục xộc xệch, toàn thân như bị nghiền nát.

Nha hoàn bưng chậu nước bước vào, liếc ta một cái, bĩu môi rời đi, miệng lẩm bẩm:

“Trước mặt Phật tổ mà còn phóng đãng thế này, thật không biết xấu hổ.”

Ta không có sức phản bác, cũng không còn mặt mũi để phản bác.

“Diệu Nghi?”

A tỷ gọi ta.

Ta hoàn hồn.

“Sao vậy? Sao mặt muội trắng thế?”

“Không sao. Có lẽ chân còn chưa lành hẳn, vẫn hơi đau.”

A tỷ không hỏi thêm.

Hai tháng sau, Yến Hoài Lâm trở về kinh.

Hắn hẹn A tỷ ra ngoài.

Ta ở trong phủ quá lâu, cũng ra ngoài dạo một vòng.

Lúc trở về, tay A tỷ xách bao lớn bao nhỏ, trong mắt tràn đầy vui mừng.

Nàng chọn một cây trâm trong đó, cài lên tóc ta, lùi lại nhìn ngắm.

“Hợp với muội.”

Ta nghĩ là nàng tiện tay mua ngoài phố, cũng không hỏi nhiều.

Chiều tối, mẫu thân vào phòng ta, liếc mắt đã thấy cây trâm trên đầu ta.

Bà cầm lên xem kỹ, thần sắc khẽ động:

“Ta còn lo Thời Vi ra ngoài gặp ai, nhưng nó nói hai tỷ muội cùng đi mua đồ. Cây trâm này quả là đẹp.”

Ta khựng lại, rồi ậm ừ đáp một tiếng.

A tỷ nói đi cùng ta?

Ta không vạch trần.

Mẫu thân lại nói:

“Ngày mai trong cung mở tiệc, con và Thời Vi cùng đi. Từ khi con trẹo chân, ngày nào cũng ru rú trong phủ, âm u cả người, cũng nên ra ngoài hít thở.”

Ta đáp lời.

Hôm sau vào cung, ta mới biết đây không phải tiệc thưởng hoa bình thường.

Vài vị hoàng t.ử và vương gia đều có mặt, các phu nhân dắt theo nữ nhi chưa xuất giá, tụm năm tụm ba dưới hành lang ngựa hoa viên.

Yến Hoài Lâm không đeo mặt nạ.

Gương mặt ấy còn tuấn mỹ hơn cả kiếp trước ta lướt nhìn trong đình.

Mày mắt sâu sắc, đường nét rõ ràng.

Ánh mắt hắn lướt qua đám người, dừng lại trên người ta, nhìn một cái rồi dời đi.

A tỷ đang nói chuyện với tiểu thư nhà họ Ngô, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại hướng về phía Yến Hoài Lâm.

Tiểu thư nhà họ Ngô che miệng, ghé sát tai nàng thì thầm:

“Nghe nói hôm nay tiệc thưởng hoa này thực chất là để các hoàng t.ử và vương gia ngầm xem mắt. Thành Vương có ý trung nhân, muốn nhân cơ hội này cầu bệ hạ ban hôn.”

Ngừng một chút lại nói:

“Còn nghe nói nhị công t.ử phủ Quốc công cũng đã du ngoạn trở về. Hoàng hậu nương nương thúc giục bao năm không được, lần này cuối cùng cũng hồi kinh.”

A tỷ cụp mắt, nâng chén trà che khóe môi, nhưng ý cười nơi khóe mắt thế nào cũng không giấu nổi.

Ta uống một ngụm trà, đứng dậy nói đi thay y phục, lánh ra ngoài hít thở.

Vườn trong cung rộng lớn.

Ta tìm đến một hồ nước vắng vẻ, ngồi xổm xuống rắc thức ăn cho cá.

Cá chép gấm chen chúc trên mặt nước, đỏ trắng lẫn lộn, tranh nhau đớp mồi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...