Món Quà Cưới Của Anh Trai
Chương 2
Làm sao anh ấy có thể đột ngột dâng lên cho tôi một “món hàng khủng” như thế được?
Hôm kia, vẫn như mọi khi.
Anh trai bảo anh vào núi leo núi, sợ tôi buồn nên gửi một người đến chơi với tôi.
“Lần này anh phải chi đậm lắm người ta mới chịu xuống núi đấy. Em gái à, anh cho phép em sờ mó thêm vài cái cho bõ công.”
Tôi gật đầu lia lịa.
Nửa tiếng sau, tôi đợi được một Thương Ngu Sơn toàn thân tỏa ra hơi lạnh ở cổng trường.
Vừa chạm mắt, tôi đã lún sâu vào sự đẹp trai đó.
Anh ta mặc đồ rất giản dị, áo khoác gió màu xanh, dáng người cao ráo, trông cứ như một đóa hoa phượng tím thành tinh vậy.
Tôi cảm thán: “Anh đẹp trai quá, chắc tốn nhiều tiền lắm nhỉ?”
Thương Ngu Sơn rũ mắt nhìn tôi như xem kịch, khóe môi hơi nhếch lên hỏi: “Hửm?”
Tiết đầu xuân, lại đến mùa động vật sinh sôi nảy nở.
Hình như kỳ rụng trứng của tôi cũng đến rồi.
Bất thình lình, tôi nhón chân lên hôn anh ta.
Biểu hiện thờ ơ, xa cách của Thương Ngu Sơn ngay lập tức bị hóa đá.
6.
Nhìn bên ngoài thì có vẻ cứng miệng, nhưng hôn vào mới thấy môi anh ta mềm thế nào.
Động tác của tôi chẳng có quy luật gì cả, anh ta bị tôi c.ắ.n đến bực mình.
Thế là anh ta rũ bỏ vẻ đoan trang, phản khách vi chủ.
Cảm giác trên môi như mưa xuân xối xả.
Lâu thật lâu sau, anh ta mới lấy lại lý trí, đẩy tôi ra, nhìn tôi chăm chắm.
Giọng điệu nghiêm khắc: “Có biết mình đang làm gì không?”
Tôi đáp: “Biết chứ, tôi đang hôn anh.”
Anh ta thở dài một tiếng u uẩn: “Thế tôi là ai?”
Tôi gật đầu: “Thương Ngu Sơn.”
Trí nhớ tôi không tốt, cả buổi tiệc tối đó, tôi chỉ nhớ mỗi tên anh ta.
Anh ta ngẩn ra một lúc.
Đầu ngón tay chạm nhẹ lên gò má tôi, khẽ mơn trớn: “Còn biết gì nữa không? Ngoài cái tên của tôi ra.”
Tôi đang suy nghĩ, nhưng đầu óc trống rỗng.
Như thể thấy chuyện này quá nực cười, anh ta hơi nén nụ cười lại, lông mày rũ xuống: “Với ai cô cũng tùy tiện thế này sao?”
Tôi chưa kịp trả lời thì tài xế của anh ta lái xe vòng lại:
“Thương tổng, sao lại đón người ở đây? Thế mình đi thẳng đến Cục Dân chính luôn chứ ạ?”
Nghe thấy ba chữ “Cục Dân chính”, lại nhìn khuôn mặt đào hoa đẹp như yêu nghiệt của anh ta.
Anh trai tôi chu đáo thật đấy!
Tôi vội vàng lôi căn cước công dân của mình ra:
“Đi đăng ký thôi, anh sắp thành chú cún con hợp pháp của tôi rồi!”
Tôi lại sực nhớ ra hôm nay là thứ Bảy, bèn hỏi: “Thứ Bảy cũng đăng ký kết hôn được ạ?”
Ánh mắt tài xế đầy thâm ý, bảo là được.
Ông ta đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới – một đứa con gái ăn mặc trẻ con, rồi nhìn sang Thương Ngu Sơn:
“Thương tổng, ngài chắc chắn vị này là Trình…”
Anh ta lên tiếng, ngón tay chạm khẽ vào cổ tay tôi, đưa mắt nhìn: “Đi thôi, cô Tô.”
Chân mày tài xế giật giật, im lặng rồi lẳng lặng đi lái xe.
7.
Suốt dọc đường, Thương Ngu Sơn im lặng không nói lời nào.
Điện thoại anh ta reo liên tục nhưng anh ta không nghe, toàn dập máy ngay lập tức. Tôi thấy chán, bèn nắm lấy một bàn tay của anh ta nghịch ngợm.
“Người anh nóng quá, bị sốt à?”
Tài xế ngồi phía trước bị sặc nước miếng.
Thương Ngu Sơn lẳng lặng rút tay về, ra hiệu bảo tôi im lặng.
Anh trai bảo chi đậm lắm, phải sờ cho gỡ vốn chứ.
Thế là tôi lại lôi bàn tay to lớn của anh ta qua nghịch tiếp.
Tôi đột ngột hỏi: “Anh run à? Sao lòng bàn tay lại ra mồ hôi thế này?”
Lần này đến lượt Thương Ngu Sơn ho khẽ một tiếng.
Anh ta chắc là người ít cười, nên nặn ra một nụ cười cứng nhắc, quay mặt đi chỗ khác, buông một câu ngắn gọn: “Nóng.”
Giữa tiết đầu xuân se lạnh mà nóng cái gì chứ…
Nhưng chắc anh ta là đàn ông nên hỏa khí vượng.
Tôi không quản anh ta nữa, giữa đường dựa vào người anh ta ngủ thiếp đi.
Trong cơn mê man, tôi nghe thấy tiếng ai đó nói chuyện loáng thoáng: Nào là liên hôn, nực cười, kẻ điên, rồi gia pháp…
Tôi chẳng hiểu gì cả, lúc tỉnh dậy thì cứ thế mơ mơ màng màng mà ký tên đăng ký.
Về việc kết hôn, tôi chỉ biết đó là một loại khế ước.
Còn mấy thứ như lời thề, trách nhiệm, trói buộc, xiềng xích… tôi hoàn toàn không rõ.
Trí nhớ tôi kém, toàn quên thôi.
Nhưng mấy ngày nay trốn ở nhà tra cứu tài liệu, cuối cùng tôi cũng hiểu rồi.
Kết hôn chính là cái hố sâu, là nấm mồ.
Mà lãnh chứng với một người như Thương Ngu Sơn thì đúng là đời tôi tàn đời hoa luôn rồi.
8.
Chuyện làm ăn của anh trai tôi đổ bể.
Ngày nào cũng có một đám đối tác kéo đến nhà làm loạn.
Tôi trốn trong phòng, vò đầu bứt tai đến rối bù.
Dưới lầu vọng lên tiếng cãi vã kịch liệt giữa anh trai và bố mẹ.
Anh tôi gào lên đến lạc cả giọng:
“Tại sao làm cha mẹ lại không cần thi cử hả? Hai người đều không đủ điểm trung bình đâu, sinh con ra làm gì?”
Anh ấy tức đến mức môi dưới run bần bật:
“Lần trước định đem dâng cho Trương tổng, lần trước nữa là Vương tổng. Cứ hễ có khủng hoảng là hai người lại muốn đem con gái đi bán!”
Bố tôi vốn nóng tính, ông mắng nhiếc anh tôi: “Mày tưởng mày giấu em gái mày kỹ thế thì tao không biết nó bị đứa nào đụng vào rồi chắc?”
Ông bảo lúc mới phát hiện thì cũng giận lắm.
Nhưng sau đó đi điều tra, lấy được camera giám sát thì thấy người bước ra sau tôi lại chính là Thương Ngu Sơn.
Đó là một cái cây rụng tiền vàng ròng, chỉ cần bám vào được là một bước lên mây.
Chưa kể, dự án lớn anh tôi vừa ký bị hủy bỏ, mà bên phía đối tác lại là công ty con thuộc tập đoàn nhà họ Thương.
Nói cách khác, Thương Ngu Sơn đang ép tôi phải lộ diện.
“Dù sao cũng mất đời con gái rồi, thà rằng bán được giá tốt một chút. Một đứa ngốc như nó…”
“Tô Chấn Bang, đồ già lăng loàn!”
Tiếng đ.ấ.m đá, đổ vỡ loảng xoảng vang lên.
Tôi co rúm người lại trong phòng, trong đầu cứ hiện lên đôi mắt cáo xảo quyệt của Thương Ngu Sơn.
9.
Ngày hôm đó, anh ta đã phản kháng khi tôi định đeo vòng cổ cho anh ta.
Tôi cứ ngỡ anh ta nhận tiền mà không làm việc nên đã tát anh ta một cái.
Trên gương mặt trắng trẻo của Thương Ngu Sơn lập tức hiện lên vệt đỏ, trong cổ họng phát ra một tiếng rên rỉ không rõ ý tứ.
Anh ta nằm dưới thân tôi, nhếch môi cười:
“Cô có biết đeo vòng cổ cho sói nghĩa là gì không?”
Tôi lắc đầu.
Anh ta nói: “Nghĩa là, nếu không tiếp tục thuần hóa, nó sẽ khôi phục bản tính hoang dã và c.ắ.n ngược lại chủ nhân.”
Thấy mặt tôi ngơ ngác, anh ta đưa bàn tay ấm áp chạm vào má tôi, giọng nói khàn đặc: “Nhóc con, không có đường lui đâu, nghĩ kỹ rồi hãy làm.”
Tôi cúi xuống hôn anh ta một cái, rồi đột ngột rời ra hỏi: “Nghĩ kỹ chuyện gì?”
Người phía dưới khẽ rướn người, đôi chân dài vắt qua hông tôi, lật ngược tôi lại: “Thuần hóa.”