Một Lần Từ Biệt

Chương 2



Đến nơi, là một tiểu viện nhỏ.

Vừa bước vào là chính sảnh, phía tây là nhà bếp, phía đông có ba gian phòng ngủ xếp liền nhau.

Bà đứng sau lưng ta, có chút lúng túng vò tay. Đợi ta nhìn ngắm xong, mới nhẹ kéo ống tay áo ta.

“Nguyệt Nguyệt.”

Bà thử gọi một tiếng, rồi chỉ vào gian phòng giữa.

“Đây là phòng trước kia Mộng Hạ ở. Còn chưa kịp dọn dẹp. Con tạm nghỉ trước, mai mẫu thân sẽ thu xếp lại cho gọn gàng.”

Phòng không lớn.

Trên giường trải chăn màu thiên thanh, thêu vài cụm hoa cỏ giản đơn.

Màn trắng buộc gọn hai bên bằng dây vải. Bên cửa sổ là chiếc bàn gỗ cũ, trên đặt gương đồng, một hộp trang sức bằng gỗ và một lọ hoa dại vừa hái.

Mọi thứ được sắp xếp ngay ngắn, tỉ mỉ.

Ta biết, cô nương kia hẳn là được người nhà nâng niu che chở.

Ta khẽ kéo tay áo bà.

“Cảm tạ mẫu thân. Như vậy đã rất tốt rồi.”

Tiếng “mẫu thân” vừa thốt ra, lệ bà bất ngờ rơi xuống.

Ta khẽ sững lại, lặng lẽ đưa khăn tay của mình cho bà.

“Nguyệt Nguyệt.”

Bà vừa lau nước mắt vừa vội giải thích.

“Phụ thân con thường ngày bận ở cửa hàng, hôm nay chưa kịp về. Con đừng suy nghĩ nhiều.”

Lời ấy khiến ta có phần bất ngờ, nhất thời không biết đáp sao, chỉ khẽ gật đầu.

Thấy ta im lặng, bà cũng không nói thêm, chỉ dịu giọng:

“Con nghỉ một lát đi, ta đi làm cơm tối. Xong sẽ gọi con.”

Nói rồi bà khẽ khép cửa lại.

Trong phòng yên tĩnh.

Ta ngồi bên giường, khẽ vuốt những đường kim mũi chỉ dày đặc trên chăn.

Chợt quay đầu, thấy bên gối có một con hổ vải nằm úp, bốn chân đã sờn chỉ đôi chút.

Ta cũng từng có một con hổ vải như vậy.

Năm năm tuổi, sinh thần ấy mẫu thân tặng ta. Ta mừng rỡ đến mức ngày đêm ôm không rời.

Cho đến một ngày, bà nhẹ nhàng rút nó khỏi tay ta, trao cho nha hoàn phía sau:

“Vứt đi.”

Bà cúi xuống nhìn ta.

“Nữ nhi Ôn gia không nên đắm mình trong đồ chơi. Con phải đọc sách, luyện đàn, luyện chữ.”

Nữ nhi Ôn gia — ba tuổi khai trí, bốn tuổi học cầm, năm tuổi làm thơ, sáu tuổi đã có thể đàn trọn khúc “Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ”.

Ta không khỏi tự hỏi, mẫu thân từng có một chút thương tiếc nào dành cho ta hay không?

Nếu không, vì sao lúc ta quay lưng, trong đáy mắt bà lại có vẻ thất vọng như thế?

Ta nằm xuống, khẽ ôm con hổ vải vào lòng.

Ngủ một giấc là ổn thôi.

Từ nay về sau, ta là Tôn Gia Nguyệt.

Ta bị đ.á.n.h thức bởi tiếng động lạ trong sân.

Mở mắt ra, trời đã tối hẳn.

Ta vén chăn đứng dậy. Hai người đang bận rộn vì tiếng mở cửa của ta mà dừng tay.

Mẫu thân lau tay bước lại gần.

“Nguyệt Nguyệt, con dậy rồi à? Lúc ăn cơm mẫu thân có gọi mấy tiếng, thấy con ngủ say quá nên không nỡ gọi nữa. Cơm canh vẫn còn hâm ở bếp, hay con ăn một chút đi.”

“Cảm tạ mẫu thân. Hai người đang làm gì vậy?”

Ta nhìn người đàn ông đứng sau lưng bà. Hẳn đó là phụ thân ruột của ta.

“Phụ thân.”

Động tác của ông khựng lại, khẽ đáp một tiếng “Ừ”, rồi tiếp tục đẩy cối xay.

Mẫu thân nói, tính tình phụ thân vốn là vậy.

Bà kéo ta vào bếp.

Ba món mặn một món canh, cơm trắng óng ánh.

Ta lặng lẽ ăn xong, vừa định thu dọn bát đũa thì chiếc bát đã được nhẹ nhàng nhận lấy.

“Con đi nghỉ đi, ta với phụ thân con còn phải bận thêm một lát.”

“Con không ngủ được, muốn giúp một tay.”

Mẫu thân nhìn ống tay áo ta đã xắn lên, không từ chối nữa, bà dạy ta cách đổ lúa mì vào lỗ cối xay.

Phụ thân đứng phía trước đẩy cối, tiếng “kẽo kẹt kẽo kẹt” vang đều.

Hương lúa hòa lẫn hơi mát của buổi đêm, chậm rãi lan ra.

Cho đến khi mẫu thân nói:

“Đã sang giờ Tuất rồi, con mau đi ngủ đi.”

Đêm ấy, ta ngủ sâu đến lạ.

Tiếng gà gáy vừa dứt, ta đã tỉnh, nằm nghe động tĩnh trong sân.

Ta đợi phụ mẫu dậy để dậy cùng lúc với họ.

Ta học theo mẫu thân, thêm củi vào bếp.

Bà thỉnh thoảng nhìn ta, trong ánh mắt là nỗi xót xa:

“Những việc này không cần con làm. Trước kia Mộng Hạ ở nhà, chúng ta cũng chẳng để nó động tay.”

“Mẫu thân.”

Ta chỉnh lại khúc củi cho ngay ngắn.

“Con chỉ muốn mau ch.óng trở thành một phần của gia đình này.”

Sau bữa sáng, ta theo bà ra bờ sông giặt áo.

Từ xa đã có mấy đại thẩm lên tiếng gọi.

Họ nhìn ta từ trên xuống dưới.

“Tôn gia nương t.ử, đây là đứa con gái bị bế nhầm đó sao?”

Mẫu thân thoải mái đáp:

“Phải, vừa mới đón con bé về.”

Nghe vậy, họ càng không kiêng dè.

“Quả nhiên là được nuôi ở cao môn đại hộ, nhìn khí độ kia xem. Mặc vải thô trên người cũng toát lên vẻ quý giá!”

“Da tay trắng mịn như khúc hành non…”

Ta khẽ rụt tay vào trong tay áo.

“Tôn gia nương t.ử, không phải ta nhiều chuyện,” một vị đại thẩm hạ giọng, “để con bé ở lại hưởng phúc nơi hào môn thì có phải tốt hơn không? Còn có thể đỡ đần cho gia đình. Con trai tỷ chưa định thân phải không? Nếu có một muội muội xuất thân cao môn, mai mối chẳng phải sẽ nườm nượp đến sao?”

Ta đang định mở lời thì một giọng nói trong trẻo chen vào.

“Đa tạ các đại thẩm đã quan tâm.”

Ta ngẩng đầu, thấy một thanh niên đứng bên bờ sông.

Y phục vải thô giản dị, tay áo buộc gọn, thân hình thẳng tắp, ánh mắt sáng rõ.

Hắn bước nhanh đến bên mẫu thân, mỉm cười với các vị đại thẩm:

“Ta, Tôn Tư Duệ, cưới vợ dựa vào đôi tay mình, không phiền muội muội ta phải bận lòng.”

Mấy vị đại thẩm ngượng ngùng im lặng, cúi đầu giặt áo.

Thanh niên ấy quay sang ta, nụ cười càng sâu, để lộ hàm răng trắng đều.

“Ta là huynh trưởng của muội, Tư Duệ. Nhận được thư của mẫu thân, liền trở về ngay trong đêm.”

Hắn nhận lấy chậu gỗ trong tay mẫu thân.

“Phụ thân nói hai người ở đây, nên ta tới đón.”

“Vừa hay.”

Mẫu thân lau tay.

“Con dẫn muội muội đi một vòng cho quen đường quen lối.”

“Vâng.”

Hắn xách chậu đi trước, ta theo sau.

Ánh nắng sớm xuyên qua tán hòe, rọi xuống vai hắn những vệt sáng lay động.

“Muội muội.”

Hắn bỗng quay đầu, mắt cong cong.

“Nhà ta tuy không bằng cao môn đại hộ, nhưng cháo cơm đủ no, lòng người cũng ấm. Muội cứ yên tâm.”

Ở Ôn phủ, ta cũng từng có một vị huynh trưởng.

Từ nhỏ hắn đã được phụ thân đích thân dạy dỗ, sau khi khai trí liền được đưa vào cung làm bạn đọc của Thái t.ử.

Một tháng nhiều lắm chỉ gặp lại huynh trưởng một hai lần.

Mỗi lần trở về, trong tay áo hắn luôn giấu vài món đồ nhỏ mới lạ, lén lút nhét vào tay ta.

Tính ngày, thêm vài hôm nữa, hắn cũng nên hồi phủ rồi.

Không biết khi hay tin người muội muội này vốn chỉ là thiên kim giả, hắn có chút nào buồn lòng hay không.

Còn huynh trưởng ruột của ta, Tôn Tư Duệ, dường như không hề có khúc mắc gì với mười lăm năm ta vắng mặt.

Hắn dẫn ta leo lên ngọn núi phía sau làng, chỉ vào một cây cổ thụ treo đầy dây cầu phúc, trong mắt ánh lên ý cười.

“Hồi nhỏ, mỗi lần ta trêu chọc Mộng Hạ, muội ấy lại chạy đến đây.”

Giọng hắn ôn hòa.

Chương trước Chương tiếp
Loading...