Sư Tôn Chờ Ta Vạn Năm
Chương 2
Trong Phượng Âm cung, bóng trúc tiêu điều, tĩnh lặng hoang vu.
Cung nhân đều đã bị điều đi hết.
Ngay cả y thực và đồ dùng của ta, Vệ Hoài Kỳ cũng cắt xén gần như chẳng còn gì.
Chỉ có Lục Tiêu vẫn ở bên cạnh ta.
“Vương hậu, vì sao người lại nói với Hồng Ly phu nhân rằng nàng ta mang thai sẽ gặp thiên phạt?”
Khi còn là thượng tiên, tính tình ta vốn đạm bạc.
Đến phàm gian, không được quân tâm, ta cũng chưa từng nhằm vào Hồng Ly.
Ta chỉ là có ý tốt nhắc nhở.
Nàng nhân lúc Mân Hoa Đế Quân lịch kiếp, giấu giếm mệnh phổ của Tư Mệnh mà mang thai huyết mạch thượng thần, nhất định sẽ bị trời phạt.
Ta thương hại nàng si mê Mân Hoa, phạm phải sai lầm.
Nhưng nếu kinh động thiên phạt, với tu vi của nàng, khó lòng giữ được mạng, cái được không bù nổi cái mất.
Trước mặt ta, Hồng Ly cảm kích đến rơi lệ, còn thề thốt sẽ bỏ đứa bé này.
Lại khóc đến lê hoa đái vũ, cầu xin ta báo cho nàng thời điểm thiên phạt giáng xuống.
Không ngờ ta mềm lòng nhất thời.
Nàng quay đầu đã vu oan cho ta trước mặt Vệ Hoài Kỳ.
Để ta thay nàng gánh chịu trọn vẹn mười tám đạo thiên lôi ấy.
Ta ngồi dưới hành lang nhìn mưa.
Thấy Lục Tiêu còn lo lắng hơn cả ta, liền nắm lấy tay nàng, nhàn nhạt mỉm cười.
“Không sao đâu, ngươi chờ thêm ba ngày nữa, mọi chuyện sẽ tốt lên thôi.”
Ba ngày sau, Vương hậu Việt Nữ của Vệ cung sẽ hồn về cửu tuyền.
Mà trên Cửu Trọng Thiên, vị Thanh Việt Thượng Tiên kia cũng sẽ trở về vị trí vốn có.
5
Không ngờ ngay tối hôm đó, Vệ Hoài Kỳ còn tới gặp ta.
Ta vừa tắm gội xong, thay tố y, xõa tóc bước ra khỏi rừng trúc.
Không hẹn mà chạm mặt chàng.
Chàng nhìn thấy ta, khẽ mím môi, sau đó dời mắt đi.
“Quân thượng tới làm gì?”
Ta cùng chàng bốn mắt nhìn nhau.
“Đến thăm nàng, không vừa lòng sao?”
Giọng chàng mang theo ý mỉa mai.
Ta không nói thêm nữa, xoay người muốn rời đi, lại bị chàng siết lấy cổ tay.
Ta quay đầu lại.
Chàng nhìn chằm chằm ta, cười lạnh một tiếng.
“Vương hậu muốn hại Hồng Ly sảy thai, chẳng phải là vì ghen ghét nàng ấy sao?”
Không biết chàng nổi cơn điên gì, mạnh mẽ bế ngang người ta lên, đi thẳng vào nội điện.
“Nếu đã như vậy, nàng cũng sinh một đứa đi.”
Đúng là điên rồi.
“Vệ Hoài Kỳ, ngươi điên rồi, thả ta ra…”
Ta bị ép xuống giường, dùng hết sức muốn vùng khỏi hắn.
Nhưng ta đã bị Tư Mệnh Quân viết vào vận phổ lịch kiếp.
Một khi nhập vận phổ, pháp thuật sẽ bị áp chế.
Giống hệt nữ tử phàm gian, trói gà không chặt.
Huống chi ta vừa mới chịu thiên lôi, tiên cốt nứt vỡ, bị hắn kéo động toàn thân, đau đến mức khó lòng khống chế.
Vệ Hoài Kỳ giữ chặt tay ta, thuận thế hôn xuống.
Ta chưa từng tuyệt vọng đến vậy, khẽ nhắm mắt, đáy mắt dâng lên lệ ý.
Rõ ràng chỉ cần thêm ba ngày nữa thôi, hà tất còn phải chịu loại dằn vặt này?
Ta cúi đầu nhìn hắn, giọng nói mềm xuống.
“Vệ Hoài Kỳ, ta sai rồi. Ngày mai ta sẽ nhận lỗi với Hồng Ly.”
Thanh âm hơi nghẹn lại.
“Ngươi đừng tiếp tục nữa… ta bị thương rồi, toàn thân rất đa/u. Ta nói thật.”
Vệ Hoài Kỳ buông ta ra.
Hắn nhìn ta nước mắt đầy mặt, sắc mặt ngược lại càng thêm âm trầm.
“Nàng đã nói bị thương, vậy ta sẽ gọi người tới xem. Đừng lúc nào cũng làm ra vẻ đáng thương, khiến người ta tưởng nàng vượt ngàn dặm gả tới đây, lại còn bị ngược đãi trong Vệ cung.”
Vu y tới bắt mạch cho ta.
Vệ Hoài Kỳ lui sang bên cạnh.
Trong lúc vô tình nhìn thấy bộ váy dính má/u ta vừa thay ra.
Hắn tự tay nhặt lên, nhìn rõ vết máu còn mới, sắc mặt thoáng chốc trắng đi đôi chút.
“Nàng… nàng sao lại bị thương nặng như vậy?”
Dường như hắn có chút hoảng loạn.
Ta nhàn nhạt rút tay về.
“Vu y, Vương hậu thế nào rồi?”
Vu y hoảng sợ quỳ xuống.
“Quân thượng, thứ cho thần mắt vụng, thân thể Vương hậu rất tốt, chỉ hơi nhiễm phong hàn.”
Nghe vậy, Vệ Hoài Kỳ cụp mắt, nhìn ta thật lâu.
Lại cúi đầu nhìn bộ y phục trong tay, đột ngột siết chặt hơn.
“Truyền tiếp, gọi toàn bộ vu y trong cung tới đây.”
Hắn đứng dậy nhìn ta, từng chữ từng chữ nói:
“Khám cho Vương hậu cẩn thận.”
Từng tốp vu y nối nhau được triệu vào điện, rồi lại lần lượt lui ra.
Đương nhiên là không thể khám ra được.
Phàm thân Việt Nữ mà Tư Mệnh Quân chuẩn bị cho ta, ngay từ đạo thiên lôi đầu tiên đã bị thiêu cháy đen, dáng vẻ vô cùng đáng sợ.
Máu kia là của Việt Nữ.
Mà hiện giờ, thân thể này là do thần hồn của ta chống đỡ.
Y giả phàm gian, làm sao có thể bắt được mạch tượng đây?
Vệ Hoài Kỳ ngẩng đầu lên, cười đầy châm chọc.
“Hơn bảy mươi vu y đều không nhìn ra bệnh của Vương hậu, xem ra bệnh của Vương hậu là nằm trong lòng rồi.”
Hắn buông tay.
Bộ y phục nhuốm máu rơi xuống đất.
Hắn dùng chân hung hăng giẫm lên.
“Loại nữ nhân chỉ biết hao tổn tâm cơ trong âm mưu quỷ kế.”
Hắn bóp lấy cằm ta, cúi người áp sát nhìn ta.
“Nàng có cầu xin ta, ta cũng sẽ không động vào nàng nữa.”
Cầu xin hắn?
Trên trời dưới đất, ta từng khi nào cầu xin hắn?
Từ đầu đến cuối, là hắn tới cầu ta trước, mới có đoạn tình duyên này.
Ta ngẩng mắt, ánh nhìn lạnh nhạt đối diện với hắn.
“Vậy quân thượng cứ chờ tới ngày ta cầu xin ngươi, rồi hãy tận tình làm nhục ta.”
Đồng tử Vệ Hoài Kỳ hơi co lại, môi mím chặt, bị ta chọc tức đến hô hấp bất ổn.
Lực nơi tay hắn bỗng tăng thêm vài phần.
“Đừng quên, ngày mai phải xin lỗi Hồng Ly!”
Sau khi hắn rời đi, ta không chống đỡ nổi nữa, ngất lịm trên giường.
Đại khái là thần lực của Mân Hoa đang dần khôi phục.
Mới có thể tổn thương ta đến mức này.
6
Ngày đầu tiên trong vận phổ của Tư Mệnh đã tới.
Vệ Hoài Kỳ sai người triệu ta.
Động tĩnh ấy khiến thần hồn của ta bị kinh động tỉnh dậy giữa rừng trúc.
Gió nổi lên bất chợt, lá trúc xào xạc.
Ta thu lại thần hồn, hiện thân đáp xuống đất, bước ra khỏi rừng trúc.
Lục Tiêu đang đi tìm ta.
Nàng quay đầu lại, ánh mắt đầy kinh ngạc.
“Vương hậu, sắc mặt người tốt hơn nhiều rồi.”
Nguyên thân của ta vốn là một cây trúc xanh sinh ra giữa trời đất.
Linh mạch thông với vạn trúc.
Hiện giờ tiên cốt nứt vỡ, thần hồn ly tán, trú trong thanh trúc còn miễn cưỡng có thể chữa trị thương thế.
Chỉ là tốc độ hồi phục cũng vô cùng chậm chạp.
“Đi thôi.”
Trong đại điện nước Vệ, Vệ Hoài Kỳ đang chờ ta.
Hắn muốn ta hành lễ xin lỗi Hồng Ly.
So với việc 2 ngày kế tiếp có thể bớt sinh thêm sóng gió, ta lại cảm thấy cúi đầu một chút cũng chẳng sao.
“Tiểu lễ có được không?”
Ta không hỏi Vệ Hoài Kỳ.
Mà nhìn về phía Hồng Ly, nghiêm túc lên tiếng.
“Ta sợ đại lễ ngươi không nhận nổi.”
Bị ta nhìn như vậy, Hồng Ly hoảng hốt, dường như cảm thấy sợ hãi, lùi sát về phía Vệ Hoài Kỳ thêm hai bước.
Vệ Hoài Kỳ che chắn trước mặt nàng.
“Nàng ấy có gì mà không nhận nổi? Nàng cho rằng mình là ai?”
Ta khẽ gật đầu.
Nếu chủ nhân đã lên tiếng.
Vậy thì quỳ.
Lấy thân phận thượng tiên vạn năm của ta đi quỳ một con cá chép nhỏ mới vài ngàn năm đạo hạnh.
Đúng là đảo lộn càn khôn.
Chỉ mong nàng ta còn giữ nổi hình người.
“Là ta có lỗi với ngươi.”
Ta đối diện Hồng Ly, đang định khuỵu gối.
Hai tay áo đỏ nhạt vội vàng đỡ lấy ta.
“Vương hậu tỷ tỷ, không cần như vậy đâu!”
Ta biết nàng sợ ch .t, liền quay sang nhìn Vệ Hoài Kỳ, giọng điệu nhàn nhạt.
“Nàng ta đã nói không cần, vậy lời xin lỗi này coi như xong rồi.”
Ta xoay người định rời đi.
Vệ Hoài Kỳ gọi ta đứng lại.
Hồng Ly thân mật tựa vào lòng hắn.
“Vương hậu tỷ tỷ, quỳ thì không cần nữa. Nhưng ta đang mang thai, thân thể thường xuyên không khỏe, thuật sĩ nói phải ở nơi phương đông nam, thủy linh mộc thịnh, mới có thể khá hơn.”
Phương đông nam, thủy linh mộc thịnh.
Vậy chính là Phượng Âm cung rồi, bên cạnh nội hồ, trúc xanh dày đặc.
Ta nhất thời không nói gì.
Ta còn cần mượn trúc để dưỡng thương.
Nhưng ta còn chưa kịp lên tiếng, Hồng Ly đã muốn quỳ xuống với ta.
“Xin tỷ tỷ cho phép ta tạm ở một góc Phượng Âm cung.”
Vệ Hoài Kỳ kéo nàng vào lòng, giọng đầy mỉa mai.
“Hà tất phải tạm ở, Vương hậu ba năm không con nối dõi, hẳn sẽ chủ động dọn ra ngoài chứ?”
Hắn ép ta chuyển cung khác ở.
Ta do dự một lát.
“Quân thượng, ba ngày sau hãy chuyển, cho ta nghỉ ngơi đôi chút, được không?”
Ta thực sự có chút mệt rồi.
Tính cả đêm nay nữa, cũng chỉ ở thêm hai đêm, còn phải huy động người dọn cung.
“Không được.”
Vệ Hoài Kỳ không để tâm cười nhạt.
“Sao nào, nàng cần nghỉ ngơi, chẳng lẽ Hồng Ly không cần nghỉ ngơi?”
Dường như hắn cố tình nhắm vào ta, đột nhiên cong môi cười lạnh.
“Hay là nàng còn lưu luyến điều gì, muốn giả ý dây dưa, kéo dài từng ngày?”
Hắn nghĩ sai rồi.
Trong Vệ cung này, sớm đã chẳng còn thứ gì đáng để ta lưu luyến nữa.
“Ta chuyển.”
7
Ngày đầu tiên, ta và Lục Tiêu dọn khỏi Phượng Âm cung.
Thu dọn khắp nơi, chuyển vào chuyển ra, lục ra không ít đồ cũ phủ bụi.
Chiếc diều từng được thả một lần rồi vứt vào góc.
Cái còi đất đã phai màu, không còn thổi ra tiếng nữa.
Chiếc đèn lồng nhỏ bị đè đến méo mó.
Toàn là những thứ vô dụng.
Đặc biệt là chiếc đèn lồng kia, vừa lấy ra đặt xuống đất đã bị gió thổi lăn đi, chớp mắt đã bay xa.
Lục Tiêu nhặt trở lại.
“Đây vẫn là chiếc đèn lồng năm đó quân thượng tặng cho Vương hậu.”
Nghĩ lại thật giống như đã cách cả một đời.
Ta và Vệ Hoài Kỳ làm phu thê ba năm, bỏ đầu bỏ cuối, cũng từng có ba tháng ân ái.
Khi ấy, ta vừa gả vào Vệ cung, Vệ Hoài Kỳ lạnh nhạt với ta.
Sau đó quốc quân và phu nhân gây áp lực, buộc hắn không thể không tới gặp ta.
Ban đầu hắn tới rồi, chẳng làm gì cả, chỉ một mực trách móc ta.
Nói rằng ta dựa vào thân phận công chúa nước Việt, chỉ vì ái mộ hắn mà vượt ngàn dặm gả tới.
Quan hệ thông gia giữa nước Vệ và nước Việt đã kéo dài nhiều đời.
“Việt Nữ ái mộ vị hôn phu là Thái tử nước Vệ, có gì sai?”
Sau này, số lần hắn tới ngày càng nhiều.
Thái độ cũng dần thay đổi.
Hắn dẫn ta xuất cung du ngoạn.
Phi ngựa qua trường nhai, dong xe nơi cao nguyên.
Mua rất nhiều đồ chơi phàm gian để lấy lòng ta.
Khi ta trực tiếp hỏi rõ lòng hắn, hắn nói cũng không hiểu vì sao, chỉ là dần dần để tâm tới ta.
Đối với Hồng Ly là thích.
Đối với ta, lại giống như nâng niu trân trọng đến mức sợ không kịp.
Khoảnh khắc ấy, Vệ Hoài Kỳ đang thổ lộ tâm ý, và Mân Hoa bên cạnh Luân Hồi Trì.
Hai bóng dáng gần như hoàn toàn chồng khít trong mắt ta.
Chúng ta tốt đẹp chưa đến ba tháng.
Đột nhiên có một đêm, Vệ Hoài Kỳ nửa đêm rời đi.
Người từng trân trọng yêu thương ta ấy, cũng không bao giờ quay lại nữa.
Lục Tiêu vẫn đang thu dọn đống tạp vật.
“Không cần dọn nữa, cũng chẳng đáng giá gì, vứt đi thôi.”
Lục Tiêu tiếc nuối thở dài:
“Nhưng đây đều là đồ trước kia quân thượng…”
“Vậy thì trả lại cho hắn đi.”
Đúng lúc người của Vệ Hoài Kỳ tới truyền lời.
“Quân thượng bảo Vương hậu chuyển tới Ngọc Càn cung tạm ở.”
Ngọc Càn cung là cung điện của Vệ Hoài Kỳ.
Ta từ chối.
Chỉ tay vào những chiếc rương dưới đất.
“Đây là những vật trước kia quân thượng để lại, phiền chuyển trả cho hắn. Nếu hắn không cần thì vứt đi, không cần báo cho ta biết.”
Nghe nói sau khi Vệ Hoài Kỳ nhận được, ban đầu còn bình tĩnh, nhưng khi nghe ta bảo nếu không cần thì cứ vứt đi, hắn nổi trận lôi đình, đem toàn bộ đồ cũ đốt sạch không còn gì.
Sau đó lại đày ta tới góc tây bắc hẻo lánh nhất.
Đến chiều tối, ta và Lục Tiêu rời khỏi Phượng Âm cung, Hồng Ly dẫn theo một đám thợ thủ công tới nơi.
“Vương hậu tỷ tỷ, Phượng Âm cung tuy tốt, nhưng ta không thích đám trúc này, vừa lạnh lẽo vừa thẳng đuột, tiêu điều thê lương, nhìn thôi đã thấy xúi quẩy.”
Nàng cười đánh giá ta, khẽ nâng tay lên.
“Chặt hết rừng trúc này đi, đào một dòng nước lộ thiên, trồng thêm ít hoa sen, nuôi vài con cá chép.”