Thông tin truyện
TIỂU TỔ TÔNG BỐN TUỔI RƯỠI XUỐNG NÚI CỨU CẢ GIA TỘC 15: THIÊN CUNG MỞ CỬA
Sau khi rời khỏi Quỷ Thành, tôi cứ tưởng mình cuối cùng cũng có thể yên ổn làm một bé con mẫu giáo.
Mỗi ngày uống sữa, ăn bánh bao, đi học, chơi cầu trượt.
Anh cả đi làm.
Anh hai đóng phim.
Anh ba nhốt mình trong phòng thí nghiệm.
Sư phụ thì ngày nào cũng ngồi dưới gốc cây, nhìn chiếc chìa khóa màu đen Thành chủ Quỷ Thành để lại cho tôi.
Ba tháng bình yên trôi qua.
Tôi còn tưởng đại kiếp đã qua rồi.
Nhưng vào một buổi tối, chiếc chìa khóa màu đen bỗng phát sáng.
Trên bầu trời phương bắc, một cánh cổng trắng khổng lồ chậm rãi mở ra.
Toàn bộ huyền môn chấn động.
Sư phụ nói với tôi, đó là Thiên Cung.
Nơi cất giữ toàn bộ thiên cơ của thế gian.
Muốn đọc một quyển Thiên Thư, phải dùng một đoạn ký ức để đổi.
Muốn nhìn thấy tương lai, phải trả bằng một phần nhân quả.
Tôi không muốn đọc.
Vì ký ức của tôi đều là bảo bối.
Tôi không muốn quên Sư phụ.
Không muốn quên anh cả.
Không muốn quên anh hai.
Không muốn quên anh ba.
Càng không muốn quên Tần gia đã ôm tôi về nhà như thế nào.
Nhưng khi tôi bước vào thư viện Thiên Cung, tôi nhìn thấy chín pho tượng trẻ nhỏ.
Bọn họ đều cầm Mệnh Đăng.
Bọn họ đều là Người Giữ Đèn.
Và bọn họ đều chưa từng sống quá mười tám tuổi.
Cũng tại nơi đó, tôi biết được một bí mật đủ để đảo lộn toàn bộ huyền môn.
Mệnh Đăng không phải do Thiên Đạo tạo ra.
Mà do một người.
Một người đã bị xóa khỏi toàn bộ lịch sử.
Ngay khi Thiên Cung mở cửa, một kẻ săn lùng Mệnh Đăng cũng xuất hiện.
Hắn đánh cắp Thiên Thư.
Xóa bỏ lịch sử.
Săn đuổi mọi Người Giữ Đèn.
Mà bí mật đáng sợ nhất là, hắn từng là Người Giữ Đèn đời thứ tám.
Sư phụ nói, Thiên Cung đã mở, đại kiếp thật sự bắt đầu rồi.
Nhưng tôi chỉ có một suy nghĩ.
Nếu tất cả Người Giữ Đèn đều không thể lớn lên.
Vậy đời thứ mười là tôi.
Có thể phá vỡ số mệnh ấy không?
—
Chương 1
Ba tháng bình yên
Sau khi rời khỏi Quỷ Thành, tôi được ngủ một giấc rất dài.
Dài đến mức khi tỉnh lại, tôi còn tưởng mình vẫn đang nằm trong căn phòng tối lạnh kia, bên tai là tiếng gió âm u thổi qua thành cổ, trước mắt là ánh đèn đỏ treo lơ lửng trên con phố không người.
Tôi giật mình ngồi bật dậy.
Sau đó, tôi nhìn thấy rèm cửa màu trắng sữa trước giường.
Nhìn thấy gấu bông thỏ con đặt bên gối.
Nhìn thấy ánh nắng buổi sáng rơi trên chăn mềm.
Tôi ngẩn người một lúc lâu, mãi đến khi cửa phòng bị đẩy ra, anh hai Tần Dạ ló đầu vào, khuôn mặt đẹp trai còn dán một miếng mặt nạ dưỡng da màu đen.
“Noãn Noãn dậy rồi hả? Ôi trời, sao mặt con bé ngơ ra thế kia? Không phải ngủ nhiều quá nên ngốc luôn rồi chứ?”
Tôi nhìn anh ấy.
Anh ấy cũng nhìn tôi.
Một giây sau, tôi oa một tiếng khóc lớn.
Anh hai sợ đến mức mặt nạ suýt rơi xuống đất, vội vàng lao tới ôm tôi lên.
“Đừng khóc đừng khóc! Anh hai nói bậy thôi! Noãn Noãn nhà mình thông minh nhất thiên hạ, đẹp nhất thiên hạ, đáng yêu nhất thiên hạ!”
Tôi ôm cổ anh hai, vừa khóc vừa dụi mặt lên vai anh.
Không phải vì anh hai chọc tôi.
Mà vì tôi cuối cùng cũng thật sự về nhà rồi.
Sau Quỷ Thành, Tần gia trải qua ba tháng bình yên hiếm có.
Không có lệ quỷ tới cửa.
Không có tà vật gõ cửa sổ giữa đêm.
Không có ai gọi điện cầu cứu Sư phụ lúc nửa đêm.
Tôi lại trở thành một bé con mẫu giáo bình thường.
Buổi sáng, tôi bị mẹ Tần bắt uống sữa.
Buổi trưa, tôi ăn cơm ở trường mẫu giáo.
Buổi chiều, tôi chơi cầu trượt với các bạn nhỏ.
Buổi tối, tôi ngồi trên thảm phòng khách, một bên ăn bánh, một bên xem anh hai diễn cảnh đánh nhau trên tivi.
Nếu không phải Mệnh Đăng vẫn treo bên hông tôi, tôi gần như đã quên mất những chuyện đáng sợ từng xảy ra.
Sáng hôm ấy, tôi vừa ngủ dậy đã ngửi thấy mùi bánh bao hấp.
Tôi lập tức bò xuống giường, tự mình mặc áo khoác nhỏ màu vàng nhạt, đeo túi thỏ trắng, rồi lon ton chạy xuống lầu.
“Mẹ ơi, Noãn Noãn muốn ăn bánh bao!”
Mẹ Tần đang đặt bữa sáng lên bàn, nghe vậy liền quay đầu nhìn tôi.
“Uống sữa trước.”
Tôi lập tức dừng chân.
Trên bàn ăn, một cốc sữa nóng trắng trắng đang đặt ngay ngắn trước chỗ ngồi của tôi.
Tôi nhìn cốc sữa.
Cốc sữa cũng giống như đang nhìn tôi.
Tôi bĩu môi, nhỏ giọng thương lượng: “Noãn Noãn ăn bánh bao trước rồi uống sữa được không ạ?”
Mẹ Tần mỉm cười rất dịu dàng.
“Không được.”
“Vậy uống một ngụm thôi được không ạ?”
“Không được.”
“Nửa cốc?”
“Không được.”
Tôi ôm túi thỏ, cả người xẹp xuống như bánh bao hết nhân.
Đúng lúc ấy, Tiểu Bạch từ dưới bàn ăn chậm rãi thò móng vuốt ra, lén đẩy một cái bánh bao nhỏ đến gần tôi.
Mắt tôi lập tức sáng lên.
Tiểu Bạch đúng là bạn tốt nhất của tôi!
Tôi vừa định đưa tay lấy thì mẹ Tần đã nhanh hơn một bước, bưng cả đĩa bánh bao đi.
“Noãn Noãn.”
Tôi lập tức ngồi thẳng lưng.
Mẹ Tần đặt cốc sữa vào tay tôi. “Uống hết.”
Tôi ôm cốc sữa bằng hai tay, hít sâu một hơi, sau đó nhắm mắt uống ừng ực.
Uống xong, tôi đặt cốc xuống bàn, lè lưỡi ra.
“Xong rồi ạ!”
Anh cả Tần Hoài Cẩn đang ngồi xem tài liệu bên cạnh ngẩng đầu lên, khóe môi hơi cong.
“Giỏi.”
Chỉ một chữ thôi, tôi đã vui đến mức suýt nhảy khỏi ghế.
“Anh cả khen Noãn Noãn!”
Anh cả đặt tài liệu xuống, đưa tay xoa đầu tôi. Tay anh rất ấm. Trước đây tôi từng cảm thấy anh cả lạnh lùng, không thích cười, giống như một tảng băng lớn biết đi. Nhưng sau này tôi mới biết, anh cả chỉ là không quen nói lời dịu dàng.
Anh ấy thương tôi nhất.
Chỉ là thương rất âm thầm.
Anh hai vừa đi từ cầu thang xuống vừa ngáp. Hôm nay anh mặc áo khoác dài, tóc còn chưa chải xong nhưng vẫn đẹp đến mức như người trong tranh.
Tôi lập tức vẫy tay với anh.
“Anh hai!”
Anh hai đi tới, nhéo má tôi một cái. “Bánh bao nhỏ của anh hôm nay lại uống sữa ngoan thế à?”
Tôi kiêu ngạo gật đầu.
“Đúng ạ.”
“Vậy thưởng một cái hôn.”
Anh hai vừa cúi xuống, tôi đã nhanh chóng che mặt.
“Không được! Anh hai chưa rửa mặt!”
Anh hai bị tôi làm cho đứng hình tại chỗ.
Anh cả ở bên cạnh bật cười rất khẽ.
Tôi nghe thấy nên càng vui hơn.
Anh hai ôm ngực, vẻ mặt đau lòng. “Noãn Noãn thay đổi rồi. Trước kia em còn nói anh hai là người đẹp nhất nhà.”
Tôi nghiêm túc sửa lại.
“Anh hai vẫn đẹp nhất nhà.”
Anh hai lập tức sống lại.
Nhưng tôi lại nói tiếp: “Nhưng chưa rửa mặt thì không được hôn Noãn Noãn.”
Anh hai: “…”
Lúc này, dưới tầng hầm bỗng vang lên một tiếng nổ nhỏ.
Ầm một tiếng.
Tôi, anh cả và anh hai đồng thời quay đầu nhìn về phía cầu thang xuống tầng hầm.
Một lát sau, anh ba Tần Mặc bước lên.
Tóc anh dựng lên một ít, áo blouse trắng cháy mất một góc, trên mặt còn dính tro bụi.
Tôi chớp chớp mắt.
“Anh ba, phòng thí nghiệm lại nổ nữa hả?”
Anh ba bình tĩnh phủi bụi trên tay áo.
“Không phải nổ. Là phản ứng năng lượng ngoài dự tính.”
Anh hai nhỏ giọng nói: “Nói tiếng người là nổ.”
Anh ba liếc anh ấy một cái.
Tôi vội vàng chạy tới kéo tay anh ba.
“Anh ba có bị đau không?”
Anh ba cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt vốn lạnh nhạt lập tức mềm xuống.
“Không đau.”
Nói xong, anh lấy từ trong túi ra một viên kẹo sữa, nhét vào tay tôi.
“Phần thưởng cho người uống hết sữa.”
Tôi lập tức giấu viên kẹo vào túi thỏ.
Anh hai nhìn thấy, bất mãn nói: “Chú ba, anh cũng uống cà phê rồi, sao không có phần thưởng?”
Anh ba bình thản đáp: “Anh bao nhiêu tuổi rồi?”
Anh hai nghẹn lời.
Tôi cười đến mức suýt ngã vào lòng anh cả.
Đó là một buổi sáng rất bình thường của Tần gia.
Bình thường đến mức tôi đã tưởng những ngày như vậy sẽ kéo dài thật lâu.
Sau bữa sáng, anh cả đưa tôi đến trường mẫu giáo.
Trước khi đi, tôi còn chạy ra sân sau tìm Sư phụ.
Sư phụ vẫn ngồi dưới gốc cây già.
Trước mặt ông đặt một chiếc chìa khóa màu đen.
Đó là thứ Thành chủ Quỷ Thành để lại cho tôi trước khi biến mất.
Ba tháng qua, Sư phụ ngày nào cũng nhìn nó.
Tôi từng hỏi ông chiếc chìa khóa này dùng để làm gì.
Sư phụ chỉ xoa đầu tôi rồi nói: “Đến lúc, nó sẽ tự nói cho chúng ta biết.”
Lúc ấy tôi không hiểu.
Hôm nay tôi vẫn không hiểu.
Tôi chạy tới ôm tay Sư phụ.
“Sư phụ, Noãn Noãn đi học đây ạ.”
Sư phụ thu lại ánh mắt khỏi chiếc chìa khóa, cúi đầu nhìn tôi.
“Ừ, đi học ngoan. Đừng ăn quá nhiều bánh quy.”
Tôi lập tức chột dạ.
“Sư phụ sao biết hôm nay cô giáo cho làm bánh quy ạ?”
Sư phụ cười nhạt.
“Vì hôm qua con ngủ mơ cũng nhắc ba lần.”
Tôi xấu hổ vùi mặt vào tay áo ông.
Anh cả đứng ở cửa sân gọi tôi.
“Noãn Noãn, đi thôi.”
Tôi vội vàng vẫy tay với Sư phụ, sau đó chạy về phía anh cả.
Cả ngày ở trường mẫu giáo, tôi đều rất vui.
Cô giáo thật sự dạy chúng tôi làm bánh quy.
Tôi làm một cái bánh hình Mệnh Đăng, nhưng vì tay nhỏ quá, nặn xong nó giống cái nấm hơn.
Bạn nhỏ bên cạnh hỏi tôi: “Noãn Noãn, đây là nấm hả?”
Tôi nghiêm túc nói: “Không phải nấm, là đèn.”
Bạn ấy nhìn một lúc lâu, cuối cùng gật đầu rất nể mặt.
“Ừ, cái đèn giống nấm.”
Tôi: “…”
Buổi chiều tan học, anh cả đến đón tôi.
Tôi đeo túi thỏ, tay cầm hộp bánh quy tự làm, vui vẻ chạy ra cổng trường.
“Anh cả!”
Anh cả cúi người bế tôi lên.
“Hôm nay vui không?”
“Vui ạ. Noãn Noãn làm bánh quy cho anh cả, anh hai, anh ba, Sư phụ và mẹ Tần nữa.”
Tôi mở hộp cho anh xem.
Bên trong có mấy cái bánh hình thù kỳ lạ.
Anh cả nhìn rất lâu, nghiêm túc nói: “Rất đẹp.”
Tôi lập tức vui vẻ.
Đúng lúc ấy, một cơn gió từ phương bắc thổi tới.
Gió rất nhẹ.
Nhưng lạnh đến mức tôi vô thức rụt cổ.
Một chiếc lá vàng từ trên cây rơi xuống, chậm rãi đáp vào lòng bàn tay tôi.
Tôi cúi đầu nhìn chiếc lá ấy.
Ngay khoảnh khắc đó, Mệnh Đăng bên hông tôi bỗng rung lên.
Rất nhẹ.
Nhưng tôi nghe thấy.
Giống như có ai đó ở nơi rất xa, dùng giọng nói thật nhỏ gọi tên tôi.
Noãn Noãn.
Noãn Noãn.
Tôi ngẩng đầu nhìn về phương bắc.
Bầu trời nơi đó không biết từ lúc nào đã xuất hiện một vệt sáng trắng.
Tôi nắm chặt tay anh cả, nhỏ giọng nói: “Anh cả ơi.”
Anh cả lập tức cúi đầu nhìn tôi.
“Sao vậy?”
Tôi ôm hộp bánh quy vào lòng.
“Có người đang gọi Noãn Noãn.”
Sắc mặt anh cả thay đổi.
Anh không hỏi thêm, chỉ ôm tôi lên xe, lập tức gọi điện về nhà.
Khi chúng tôi trở lại Tần gia, Sư phụ đã đứng dưới gốc cây già.
Chiếc chìa khóa màu đen trên bàn đá đang phát sáng.
Mặt sau chìa khóa vốn trống rỗng, lúc này lại hiện ra từng ký hiệu trắng li ti.
Anh ba cầm kính phóng đại cúi sát lại nhìn, vẻ mặt nghiêm túc.
“Không phải chữ cổ huyền môn. Cũng không phải ký hiệu tôi từng thấy.”
Sư phụ nói: “Đó không phải chữ để đọc.”
Anh hai vừa chạy từ ngoài vào, quần áo đóng phim còn chưa thay, nghe vậy lập tức hỏi: “Không phải chữ thì là gì?”
Sư phụ đặt chìa khóa lên bàn.
Những ký hiệu trắng kia chậm rãi bay lên, xoay tròn giữa không trung, cuối cùng hóa thành một bản đồ ánh sáng.
Anh ba nhìn vài giây, sắc mặt trầm xuống.
“Là tọa độ. Nhưng điểm đến không nằm trên mặt đất.”
Tôi nghe không hiểu.
Nhưng Mệnh Đăng bên hông tôi càng lúc càng nóng.
Tôi đưa tay chạm nhẹ vào điểm sáng trên bản đồ.
Trong nháy mắt, toàn bộ bản đồ hóa thành một luồng sáng chui vào Mệnh Đăng.
Cùng lúc đó, bầu trời phương bắc bỗng bị ánh sáng trắng xé mở.
Một cánh cổng khổng lồ xuất hiện giữa trời cao.
Trắng đến sạch sẽ.
Trắng đến lạnh lẽo.
Giống như một con mắt của trời xanh đang lặng lẽ nhìn xuống nhân gian.
Điện thoại của Sư phụ reo lên liên tục.
Rất nhiều người trong huyền môn đều đang hỏi chuyện gì xảy ra.
Sư phụ không trả lời ngay.
Ông chỉ ngẩng đầu nhìn cánh cổng trắng kia, rất lâu sau mới khẽ nói: “Thiên Cung mở cửa rồi.”
Tôi ôm Mệnh Đăng, ngơ ngác hỏi: “Sư phụ, Thiên Cung là gì ạ?”
Sư phụ cúi đầu nhìn tôi.
Trong mắt ông có lo lắng rất sâu.
“Là nơi cất giữ thiên cơ.”
Tôi càng không hiểu.
“Thiên cơ là gì ạ?”
Sư phụ xoa đầu tôi, giọng nhẹ đi rất nhiều.
“Là những chuyện đã xảy ra, đang xảy ra, và có thể sẽ xảy ra.”
Tôi còn muốn hỏi nữa.
Nhưng đúng lúc ấy, chiếc chìa khóa màu đen lại sáng lên.
Một hàng chữ trực tiếp hiện vào đầu tôi.
Không cần đọc.
Không cần hiểu.
Nó tự vang lên trong lòng tôi.
Người Giữ Đèn.
Mở cửa.
Tôi cúi đầu nhìn Mệnh Đăng.
Ngọn lửa nhỏ bên trong khẽ lay động.
Tôi bỗng hiểu.
Cánh cổng kia.
Đang chờ tôi.
Truyện cùng tác giả
Lỗi Của Anh
NewXuân Phòng Biến
NewSai Người
NewHầu Phủ Ăn Người
NewChồng Tôi Có Con
NewPhu Quân Phụ Ta
NewNữ Quỷ Mang Thai
NewCỏ Thơm Mỗi Năm
NewVị Hôn Thê Cũ
NewQuy Tắc
NewAnh Đi Cứu Người
NewChính Thê Trở Về
NewKhông Chọn Anh
NewĐột Ngột
NewCô Dâu Nhà Xác
NewBí Mật Sau Tủ Gỗ
NewMẹ chồng
NewĐứa Trẻ Bị Thiêu
NewSiêu tỷ phú
NewTrả Nợ Cả Đời
NewMư u Kế Thứ Nữ
NewĐứa Con Đã Mất
NewMười Hai Cái Tát
NewHôn Ước Âm Dương
NewKế Hậu Bản Sao
NewGiang Nguyệt Lẫm
NewBa Năm Trốn Chạy
NewGiả Ngoan
NewBạn Nhỏ Nhà Tôi
NewNgọc Bội Năm Ấy
NewCô Nhi Và Tỷ Phú
NewTa Tự Tay Từ Hôn
NewCây Son Mất Tích
NewDấu Chân Dê
NewĐích Nữ Mặt Sẹo
NewSau Khi Rời Đi
New112 Cuộc Gọi Nhỡ
NewCô Dâu Số Khổ
New108 lần
NewVết Mẩn Đỏ Kỳ Lạ
NewMùa Hè Đầy Sao
NewChiếc Két Sắt Cũ
NewVì Yêu Mà Học
NewNhập Vai
NewXuân Sơn Tẫn
NewHầu Môn Cựu Mộng
NewLớp Da Thứ Hai
NewThể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu